KỲ 1 KỲ 2 KỲ 3 KỲ 4 KỲ 5 KỲ 6 KỲ 7 KỲ 8 KỲ 9 KỲ 10
KỲ 11
Một đôi khi chỉ vì một bài thơ, một truyện ngắn như trên khơi lại ký ức nổi trôi về một quá khứ nào đó, hình ảnh cái lưng qua một người đàn bà tiềm ẩn mãi tận nơi nào của ông sư dẫn dắt tôi trở về với bức tượng gỗ tôi đang có ở nhà…và hoàn toàn khác hẳn với chuyện của sư… và “Người xưa…” của tôi, thêm một lần ẩn hiện như đang có mặt.
Mẩu chuyện “Người xưa” này của tôi không đẹp như một bài thơ, không lãng đãng như một dòng nhạc. Mà êm ắng qua tiếng mõ, tĩnh lặng với tiếng chuông trong u tịch, cô liêu. Nói cho cùng thì đơn thuần chỉ là là một khúc, một đoạn nối tiếp của những năm tháng qua mau, đếm trên đầu ngón tay thì cũng khoảng gần nửa thế kỷ về trước, ở cái tuổi mười một, mười hai tập yêu lần đầu. Hình như vẫn còn đang lấp lửng trong tâm khảm cùng những nổi trôi nhớ và thương, như mới ngày nào.
Tôi có một người bạn, thường tới chùa để thiền định, tập thở, tập…nín và kể tôi nghe về cây Nhật lùn của ông thiền sư: Thầy bầu bạn duy nhất với nó. Đó chỉ là một khúc cây trơ trụi loe ngoe có một hai nhánh, lơ thơ đơn độc vài ba chiếc lá. Và cũng đã trên dưới mười năm cùng tục lụy, ban đêm thầy mang ra để hứng sương, ban ngày thầy bê vào đặt bên cửa sổ, với một chút nắng hiu hắt. Nghe vậy, tôi hình dung trong u tịch của bóng chùa về chiều, một hình ảnh thanh tịnh của vạt áo nâu, bờ vai gầy, cô quả ôm khúc cây lẻ loi, như hình với bóng của những năm tháng, đơn côi và thầm lặng. Sau đấy, anh bạn tôi tò mò hỏi Thầy, sao Thầy không tìm một cây khác, đẹp và tươi mát hơn. Qua những giây phút lắng đọng, mơ hồ, Thầy từ tốn trả lời như gửi vào chân không: “ Hồn bướm mơ tiên “.
Nghe xong, trong tôi có một chút vướng mắc của chuyện người chuyện ta, có liên quan đến một lần đi săn đồ cổ, tôi lũi cũi vác về được một ông thiền sư. Hóa ra nhà tôi có tới ba ông, một ông Tầu, một ông Việt, nay có thêm ông Nhật. Khác với hai ông kia, yên vị yên chỗ, ông thiền sư Nhật về nhà tôi trong một ngày mưa gió bão bùng, như một người bạn đồng hành trong những ngày tháng thênh thang. Tượng khá lớn và nét khắc thật phóng khoáng và thanh thóat ít thấy: Thiền sư đang ngồi bó gối ôm đầu trong thế sám hối hay tĩnh tâm. Cái tuyệt tác ở chỗ của điêu khắc gia là mặc dù người thưởng ngoạn không nhìn thấy cả khuôn mặt vì bị hai bàn tay che kín mít. Nhưng người xem vẫn cảm nhận thấy cái khổ đau và chịu đựng, thể hiện qua vừng trán khắc khổ và thoáng đãng. Tuy nhiên nếu ngắm kỹ bức tượng độc đáo ấy, ẩn nấp với những đường nét thật sắc sảo, qua những vết khắc nông, sâu thật tài hoa trên lưng mà nghệ nhân đã gói ghém và gửi gấm qua bờ vai, bắp thịt, ẩn hiện lồ lộ một khuôn mặt thanh tú, đè nặng trên vai thiền sư là khuôn mặt của…một người tình cũ.
Vô hình chung, ông thiền sư người Nhật là một hình tượng của tôi, cả hai đều mang chung một dấu ấn. Đều đi chung trên chiếc thuyền cỏ lau của Bồ Đề Đạt Ma, không bờ không bến, Tây Trúc xa vời vợi. Lên non tìm động hoa vàng thì lối mòn mất dấu và ông lạc nẻo đường trần, nên ngồi một chỗ, ôm đầu bó gối, ôm mối sầu vạn cổ chẳng một ngày nguôi ngoai. Để lại mình tôi, dặm trường mê mải “Đi đâu lang thang cho đời mỏi mệt”, cũng đành ngồi đây với nghìn trùng xa cách. Đang ở trong cái tuổi tà tà bóng ngả về tây, tháng này qua năm khác làm bạn với cỏ cây tàn tạ heo hắt…Từ những vết hằn của người tình cũ trên lưng của ông thiền sư bằng gỗ, trên lưng tôi cũng mang dáng dấp của một hình bóng của vạt áo nâu sòng, người đi qua đời tôi xuống tóc nương cửa thiền môn, hình ảnh ấy cứ lắng đọng trong tôi từ những ngày mới chập chững biết yêu cho đến bây giờ, lẩn khuất trong những ngày nhạt nắng của cái tuổi bóng sế về chiều. Để quên bản ngã vô thường, vô minh, cũng chẳng thóat tục để rồi ôm đồm: “Tình cũ trong nhau có niết bàn – Người xưa như thóang bóng từ bi”.
Rồi lại bần thần, rị mọ đến hai cây mai trồng trên hòn đá năm nào, cũng trên chục năm rồi chứ không phải là ít. Không ngoài hình tượng của hai chị em, như một dấu tích, một thời để yêu, một thời để nhớ. Không biết gió đổi mùa hay sao ấy, để thấy một cây đã…lá úa tiễn người đi, lại u hòai đến người đi qua đời tôi khác, ấy là cô em, nay đã mồ yên mả đẹp ở một nơi chốn nào đó tại quê nhà. Để rồi tự nhủ thầm, đời người ngắn ngủi huống chi cỏ cây, rồi cũng đành bùi ngùi: “Tiêu nhiên nhi lai – Tiêu nhiên nhi vãng”. Cây còn lại gần như trơ trụi, sau một mùa đông ngủ trong sầu miên, nhưng vẫn phải vừa nâng niu cắt với tỉa, vừa thì thầm, như với người xưa: “Xuống tóc vì ai khép cửa đời – Vào thiền chỉ thấy nhớ và thương”. Để rồi moi đất tìm kiếm, rễ vẫn còn bám cứng vào hòn đá, hòn đá nay đã rêu xanh ẩm mốc, để tự bồi hồi, lại thầm thì: “Biết cùng ai nói câu tâm sự – Đá ngủ bên thềm gọi chẳng thưa”.
Cũng vậy, nay tôi có em, thêm những vết khắc để đời cho những năm tháng sắp tới và chuyện tình tôi và em như mảng mây trôi theo mùa, theo gió. Nhằm hôm nào mưa gió sụt sùi, nhớ nhau như con quốc gọi hồn qua một thành phố phẳng lặng, không đồi không núi, không suối chẩy thông reo. Cả hai rủ rê dắt díu nhau thả hồn về một bến mê…mãi tận bên Tầu “Quân tại Tương Giang đầu – Thiếp tại Tương Giang vĩ – Đồng ẩm Tương Giang thủy – Tương tư bất tương kiến”. Khoảng thời gian này, tôi và em lập lòe như đom đóm cuối vườn, cả hai mò vào mạng lưới, tìm chuyện nào gần gũi với chuyện tình ngang ngược như tôi và em thì gửi cho nhau đọc túi bụi, đọc chí chát từ ngày này qua tháng khác.
Tôi phàm phu nhục nhãn, vô tình quơ cào được một bài dưới đây và gửi đến em: Ngoài bài viết có cái tên “H..u..ù..n..g..”, tôi tâm đầu, tâm đắc nhất câu: “Em bắt đầu hư rồi đó”.. Chữ “hư’’ như dính liền với tôi và em từ lúc mới tương kiến bất tương tư. Chính em cũng ngậm ngùi ghi nhận: “Anh ơi, chắc anh phải đọc nhiều bài lắm để tìm ra một bài hay như vậy, sao mà giống chuyện anh với em quá. Mà cũng có nhiều nguời khác cũng giống mình. Em bớt áy náy rồi anh à. Em sẽ viết nhiều những cảm tuởng, ý nghĩ của em, rồi em sẽ “chia” cho anh xem nha. Không hiểu sao em chỉ thích gọi tên anh thôi. Có nhiều khi em gọi tên anh cả trăm lần trong đầu, nhưng mà anh đâu có biết. Chắc em tiêu tùng thật rồi. Hôm nọ em cũng kêu lộn ông kia là “anh H.” nữa! Trời ơi, chắc có ngày em về nhà mà kêu “anh H.” Thì…!’’.
Thì em còn kèm theo dòng nhạc Hạ Trắng của họ Trịnh sau khi đọc xong bài viết ấy: “Gọi tên…anh mãi suốt cơn mê này”. Với “Ðời xin có nhau, dài cho mãi sau, nắng không nhạt màu – Áo xưa dù nhàu, cũng xin bạc đầu, gọi mãi tên nhau…’’ Em nhởn nhơ: “Cho em gọi tên anh mãi nha….’’ Em cứ lướt mướt với thơ và nhạc…Nhạc em gửi gió cho mây ngàn bay: “Gọi nắng trên vai em gầy đường xa áo bay, bước chân em về nào anh có hay, gọi em cho nắng chết trên sông dài, gọi tên em mãi suốt cơn mê này”. Hay “Thôi xin ơn đời, trong cơn mê này gọi mùa thu tới, tôi đưa em về chân em bước nhẹ trời buồn gió cao. Đời xin có nhau, dài cho mãi sau nắng không gọi sầu, áo xưa dù nhầu cũng xin bạc đầu gọi mãi tên nhau…”. Tôi thì cũng đang bạc đầu, em vai gầy đường xa áo bay, chẳng lẽ cứ gọi tên nhau mãi. Và tôi đợi em…viết “Em sẽ viết nhiều những cảm tuởng, ý nghĩ của em nha’’. Lạ một điều thơ em viếtcũng chẳng thiếu tương giang bất tương kiến như tôi vừa “khoe” chữ ở trên:
Ðâu chỉ riêng mình anh nhớ em
Trong giấc mơ em mãi đi tìm
Sương giăng mờ lối làm nhung nhớ
Một bóng hình anh trong trái tim
Tất cả là run rủi trong bài viết có tên tôi.
…
‘’…Tôi lại có dịp đến thăm anh. Khi tôi nhìn ngang sang bên phía tay phải để nhìn xe qua lại trước khi quẹo qua, thì bỗng thấy bóng hình ai đã đứng ngang bên đó. Tôi giật mình tay ôm lấy tim, rồi nhận ra được anh đang đứng nhìn tôi. Tôi bồi hồi nhìn anh và quay kiếng cửa sổ xuống bảo:
– Hùng, anh làm em hết hồn à.
Anh mở cửa bước vào xe và lo lắng bảo:
– Anh không biết là làm cho em giật mình.
Tôi liền hỏi:
– Bây giờ anh tin chưa?.
Hai chúng tôi cùng đồng cười. Khác hẳn với suy diễn của tôi lúc ban đầu, tôi sẽ mừng rỡ ôm anh vào lòng và hôn lên má anh. Có lẽ tôi vẫn còn ngượng ngùng. Có lẽ vì tôi đang ngồi trong xe. Tôi thúc dục anh. Anh hỏi đùa:
– Đi đâu em?
Tôi lườm mắt trả lời:
– Đi hiếp anh đó!
Tôi lại được dịp cười mỉm chi một mình. Tự hỏi trong lòng tôi còn đòi hỏi về anh nhiều hơn thế nữa. Tôi biết anh cũng nôn nóng muốn được ôm tôi vào lòng, nhưng sao anh có vẻ điềm tĩnh một cách dễ ghét như thế. Cả nụ hôn chào đón tôi, anh cũng không có. Anh bảo tôi chạy xe qua chiếc xe của anh:
– Em qua xe anh, rồi anh đưa em đi ăn.
Anh muốn như thế cũng được. Tôi yêu anh và sẽ chiều anh tất cả. Tôi chuẩn bị bước vào xe anh, thì anh kéo tôi ôm siết vào lòng và thì thào nói:
– Anh nhớ em nhiều lắm. Anh nhớ em….
Tôi rơi vào trạng thái chơi vơi. Anh thật là đáng ghét và đáng… yêu làm sao ấy. Tôi cười, bối rối và vờ không nghe hỏi anh:
– Anh mới nói cái gì vậy?
Đôi mày anh nhíu lại một cách dễ ghét. Anh cố tình nói lớn:
– Anh yêu em.
Tôi nghẹn ngào trong hạnh phúc. Tôi chỉ có thể nói được:
– Em cũng nhớ anh lắm.
Hai chúng tôi ôm nhau thật lâu. Anh kéo tôi dựa vào thành xe và ngắm nhìn tôi. Tôi hơi e thẹn vì dẫu sao tôi vẫn không quen cái lối nhìn thẳng của anh. Đôi mắt anh như đang cười tình với tôi. Bàn tay anh như đang siết thắt tôi không muốn rời xa. Anh cúi xuống hôn nhẹ lên đôi môi đợi chờ của tôi. Tôi nhìn anh với đôi mắt long lanh ngấn lệ. Tôi thương anh và thương anh thật nhiều. Cả không gian như đang chìm vào im lặng. Chúng tôi hôn nhau đắm đuối. Một lát tôi níu tay anh ra và ngượng ngùng hỏi:
– Bây giờ đi đâu anh?
Anh lại cười cuời:
– Đưa em đi ăn, sau đó anh đưa em đi mướn phòng”.
Tôi đánh trống lảng:
– Trời đất! Anh làm gì mà gấp vậy?
Giờ này anh nhận hiểu ý của tôi:
– Em chỉ muốn hư mà.
Tôi giả vờ ngu ngơ:
– Em làm gì mà hư?
Anh kéo bàn tay tôi nắm, rồi đưa lên môi anh hôn nhẹ. Anh bảo:
– Tại muốn em hư. Được chưa?
Tôi tinh nghịch mỉm cười:
– Chịu là cái chắc!
Sau cùng chúng tôi bước vào quán ăn của Mễ, anh gọi món taco. Hình như trong ánh mắt của tôi và bụng của tôi không biết đói. Có anh bên cạnh tôi thấy no lắm rồi. Phải là tôi đang điên chăng? Trong khi chờ đợi thức ăn. Tôi đề nghị:
– Hay mình đem về hotel ăn đi nha anh. Em muốn hai đứa mình ở không gian riêng rẽ thôi.
Anh ngắt nhẹ lên mũi tôi:
– Anh cũng muốn giống như em thôi. Mình yêu nhau có suy nghĩ mà có “ấy” thì cũng đâu có gì là bậy bạ.
Cuối cùng chúng tôi đã có mặt ở trong phòng riêng của mình. Anh ôm eo tôi dìu bước ra cửa sổ nhìn ra đường. Ngoài đường ánh nắng chan hòa ngợp nắng, dường như đang cùng chia sẻ niềm vui với hai chúng tôi. Trong lòng tôi xôn xao đợi chờ. Cái ao ước này tôi đã chờ đợi rất lâu rồi. Tôi chỉ muốn được ở bên anh và được ở trong vòng bàn tay của anh. Chỉ có phải như thế thôi mà tôi tưởng chừng hạnh phúc lắm! Những giọt nước mắt đang thầm lặng trôi xuống má, môi của tôi. Nỗi nhớ và niềm thương đang xáo trộn trong lòng tôi. Trái tim tôi thổn thức. Tôi thương anh. Tôi nhớ anh. Tôi yêu anh. Tôi làm sao có thể nói cho anh biết và hiểu hết được. Tôi mong ước được mãi đứng ôm anh như thế này. Anh cũng như tôi thương yêu và nhung nhớ từng bao ngày tháng âm thầm lặng lẽ trôi qua. Bao nhiêu niềm ước ao mong được thực hiện, nhưng chúng tôi yêu nhau trong nghịch cảnh trái ngang. Chỉ biết được yêu và mãi yêu nhau mà thôi.
Sau cùng tôi kéo tay anh đi về lại phía giường. Anh ngồi xuống giường và tôi đẩy mạnh anh nằm ngã người ra. Anh cười và chọc quê tôi:
– Em bắt đầu hư rồi đó”.
Tôi vờ không hiểu:
– Em làm gì đâu nè?
Anh quỉ quái bảo:
– Ừ chỉ có anh hư thôi.
Rồi anh kéo mạnh làm tôi ngã chồng lên người anh. Tôi cười khúc khích. Anh cũng cười theo. Hạnh phúc như thế ấy mà sao tôi và anh vẫn mãi kiếm tìm. Mỗi con người đã được an bài mỗi định mệnh. Tôi bất giác thở dài. Cho dù có mong muốn cũng chỉ có thể đứng lại một nơi nào đó. Những lần hẹn hò như thế, cả anh và tôi đều gạt bỏ tất cả những hiện tại. Chỉ cần biết chúng tôi đang có ở bên cạnh nhau. Chỉ cần biết như thế và hiểu như vậy.
Tôi ngã người nằm xuống giường và hất tay anh ra. Tôi thở dài thật mạnh. Tôi thích được làm khổ anh và để anh phải dịu giọng chiều chuộng tôi. Phải chăng khi yêu tôi muốn được nhõng nhẽo như một cô bé nhỏ bên anh. Đó có phải là tình yêu chăng? Nhưng những khi không có anh, tôi như con thuyền trôi lạc hướng. Tôi muốn được cười như tôi vẫn luôn cười bên anh. Anh nhìn tôi với đôi mắt buồn vời vợi. Anh biết anh không có đủ khả năng để đem lại hạnh phúc cho tôi. Anh biết tôi đã luôn chờ đợi ở nơi anh một sự thay đổi nào đó. Bất thần anh chồm người qua hôn lên má tôi. Tôi e thẹn và mỉm cười. Anh nắm tay tôi và nhìn đắm đuối. Tôi im lặng cúi đầu nhìn xuống dưới nền thảm. Trong lòng tôi xúc động mạnh, những hình ảnh như thế này tôi sẽ gom góp vào trong tâm khảm và giữ lại sẽ không bao giờ quên.
Trong trái tim tôi đau nhói lên vì những biến đổi đột ngột của hờn ghen. Ghen với ai và tại sao ghen, tôi cũng không hiểu được. Anh nhìn đôi mắt nâu của tôi như đang chực muốn khóc. Tôi nhìn anh và chờ đợi. Anh nhìn thẳng vào tôi và tỏ tình:
– Đừng buồn nữa em ạ. Giữa cuộc đời này mà em và anh đã tìm gặp nhau. Em phải thấy mình được may mắn hơn những ai kia. Em hãy nên quí những thời khắc mà chúng ta có ở bên nhau. Mỗi lần nhìn thấy em khóc anh luôn luôn mang nặng những dằn vặt, vì anh đã lôi kéo em vào cuộc tình tội lỗi. Anh yêu em, em có hiểu không?
Tôi nhìn anh ràn rụa nước mắt. Thế nhưng tôi vẫn không khỏi thổn thức tiếng yêu được nấc lên trong cõi lòng mình. Anh kéo tôi xuống vừa đủ nhẹ nhàng vuốt mái tóc tôi và hôn nhẹ lên nơi ấy. Anh từ từ hôn lên trán, lên mắt, lên má và rồi đến hôn lên môi tôi. Anh kính cẩn nhẹ nhàng hôn lên cổ tôi và bàn tay anh cũng đang từ từ lần lượt mở những hạt nút áo của tôi. Tôi lặng im và nhắm mắt lại. Cả thân người tôi đang mền nhũn theo những ngón tay anh di trên người tôi. Cuộc ân ái lâu ngày đã làm tăng thêm sự thèm khát của mùi hơi và da thịt. Tôi ôm bờ vai anh và chúng tôi lặn ngụp trong hạnh phúc đang gõ cửa tìm đến. Anh kéo gối kê lên cao và nhìn tôi. Tôi e ấp thẹn thùng sau cuộc ân ái đê mê và dấu ái. Tôi kéo tấm drag trắng che ngang lên ngực. Còn anh chỉ che hờ để lộ bộ ngực trần của đàn ông. Tôi bâng quơ mỉm cười một mình và đưa tay sờ quanh trên vùng ngực của anh.
Tôi xoay người nằm úp xuống và ngẩng đầu lên hỏi anh:
– Anh nè, sao em thấy đàn ông lạ lắm.
Tôi chớp mắt rồi từ tốn tiếp:
– Khi yêu nhau thì đàn ông thích hôn người tình lắm. Nhưng khi là vợ chồng thì họ chỉ biết đòi hỏi việc kia thôi à.
Anh cười nhẹ:
– Em không thấy là khi hôn nhau rồi, anh đâu có chịu nổi để ngừng lại. Còn cưới nhau rồi đâu còn gì phải suy nghĩ nữa em.
Bỗng dưng tôi bực mình hỏi:
– Nói vậy những khi anh ở bên cạnh vợ thì anh cũng làm như với em chứ gì?
Anh im lặng rất lâu, khiến cơn ghen của tôi càng mạnh mẽ hơn. Tôi biết thế nào anh cũng yêu bà ta không thua gì tôi. Còn tôi chỉ là hình bóng tạm thời trong anh mà thôi. Có phải tôi yêu anh và không tin tưởng anh hay chăng? Tôi không biết tôi còn muốn anh phải làm thì mới thỏa lòng của riêng tôi. Tôi trừng mắt nhìn anh như sẵn sàng muốn cắn anh:
– Lúc xưa em nói là em không bao giờ thèm ghen, vì em biết mỗi đêm về nhà anh sẽ không có người nào bên cạnh. Em tin anh sẽ nhớ em da diết và khờ luôn.
Tôi vừa nói vừa mắc cười vì chính lối giải thích ngang ngược của mình. Tôi lườm mắt nhìn anh:
– Nhưng bây giờ em biết mỗi đêm anh vẫn có người đàn bà bên cạnh để ôm ấp, để…
Anh nói với em là anh không có gì gì trên chiếc giường đó hay sao?
Anh thì thào:
– Anh yêu em và chỉ yêu một mình em thôi. Em không tin anh sao em? Anh yêu em đến
nỗi sợ mất em. Anh yêu em đến điên cái đầu mỗi khi nghĩ đến những người đàn ông bên cạnh em. Anh ghen thầm với những nhân vật trong truyện mà em đã viết. Anh… Anh…
Tôi cười hạnh phúc:
– Anh nói chuyện miệng dẻo và ngọt ngào quá à. Em chịu thua với anh mất rồi đó. Anh đọc trong truyện của em rồi bây giờ bắt lý với em đó à.
Anh ký đầu tôi:
– Em thật là…
Tôi chu miệng trề môi:
– Anh lúc nào cũng muốn ăn hiếp em thôi. Có ngon thì về nhà hà hiếp vợ đi.
Anh lại thầm thì bên tai tôi:
– Đủ rồi em. Ghen nhiều mệt lắm. Anh yêu em. Anh yêu em nhiều lắm.
Anh yêuuuuuuuuuuu em, em ơi!
Anh nói xong và bàn tay anh xoa nhẹ lên người tôi. Tôi đầu hàng với anh vô điều kiện. Tôi yêu anh và hờn ghen âm thầm với vợ anh. Tôi điên mất lên thôi. Hai bàn chân anh tìm hai bàn chân tôi và quấn quít vào nhau. Chúng tôi cười tình và mọi hờn ghen như tạm được quên đi.
Tôi nói nhỏ:
– Anh dễ ghét quá đi. Ghét dễ sợ luôn. Ghét kinh khủng. Ghét tàn bạo.
Anh khúc khích thích thú, chúi đầu vào ngực tôi, những sợi râu của anh cọ vào da thịt làm cho tôi nhồn nhột phải giãy giụa và cười ngặt ngoẽo. Anh đưa tay lên miệng tôi làm hiệu im lặng. Tôi nhìn anh hồi hộp và chờ đợi xem anh đang muốn làm gì. Anh nhìn tôi cười thật tình và bảo:
– Anh muốn “yêuuuuuuuuuuuuuuuuu” em.
Tôi nhíu mắt cười lả lơi với anh. Tôi đưa ngón tay ngoắc anh lại như những trò chơi tình ái vẫn thường xảy ra trên màn ảnh. Anh thật khỉ. Anh chồm người nằm gọn lên người tôi, tôi thích thú cười và muốn ngộp thở. Từng tiếng thở yêu thương vây quanh đến. Ái ân là điều rất dễ thương cho những kẻ yêu nhau. Chúng tôi cùng hòa nhau tạo thành những âm thanh vẫy vùng của tình yêu. Anh vuốt ve thân tôi cho tôi lịm tắt như hôm nào. Ôi! Dấu yêu ơi xin mi đừng bỏ tôi đi.
Gần đến 7 giờ tối, tôi nhắc anh:
– Anh nè, chiều rồi đó. Anh đi về đi.
Anh lè nhè làm nũng:
– Anh chưa muốn về. Anh muốn ở lại với em thôi.
Tôi cũng chỉ mong được như anh thế thôi. Không! Tôi không thể làm một người ích kỷ được. Tôi không thể phá hạnh phúc của anh đang có. Cho dẫu tình yêu của anh dành cho tôi đến mực nào, anh vẫn không bao giờ bỏ gia đình anh vì tôi. Một khi người đàn ông yêu, cho dù có say đắm cỡ nào, họ vẫn không bao giờ bỏ gia đình. Còn người đàn bà lại khác, khi đã yêu thì họ có thể bỏ tất cả để đi theo tiếng gọi của cuộc tình đó. Phải chăng đó là sự khác nhau của người đàn ông và người đàn bà?
Trong cuộc tình tôi chỉ có thể đến tìm anh như thế này thôi là tôi cũng đã mãn nguyện rồi. Tôi đâu muốn phải làm khổ anh. Tôi nén lòng và hứa hẹn:
– Anh nè, chúng ta còn nhiều cơ hội gặp nhau. Nếu như được thực hiện một ước mơ đơn giản thì chưa chắc gì chúng ta có thể gặp nhau và yêu nhau cho đến ngày hôm naỵ Em yêu anh, anh Hùng à. Nghe lời em anh hãy về đi. Em hứa em không ghen hờn gì nữa đâu.
Tôi vừa nói vừa kéo anh ra khỏi giường. Tôi lấy tấm drag cuộn quanh mình và tìm quần áo mặc lại cho anh. Anh chỉ đứng yên cho tôi làm một mình. Tôi hầu hạ anh như một người vợ yêu thương dành cho chồng. Tôi yêu anh và say điên vì anh. Chỉ có thế thôi hạnh phúc đã nghiền nát trái tim tôi. Anh ôm tôi và hôn tôi thật sâu và thật lâu. Tôi vẫn còn thèm thuồng anh cho nên tôi hôn anh trả lại và không muốn vội buông ra. Nụ hôn mãi mãi dài vô tận không bao giờ muốn dứt. Tình yêu nào cũng mong manh. Tôi chỉ muốn nán lại một chút gì luyến tiếc của chúng tôi. Cuối cùng tôi đẩy anh ra. Tôi lấy quần áo và chuẩn bị đi vào phòng tắm để thay thì anh kéo tôi lại và nói:
– Để anh làm cho.
Tôi nhắm mắt lại và mặc cho anh săn sóc tôi như một đứa bé. Anh hôn lên cuống rốn của tôi làm tôi nhột nhạt rúc rích:
– Anh hư quá á.
Anh hôn xuống sâu hơn, sâu hơn chút nữa:
– Anh chịu không nổi nữa rồi. Mình “yêu” nhau nữa nghen em.
Tôi bước nhích xa anh và tự mình cài lại nút quần. Tôi la nhỏ:
– Anh thiệt là hư quá đi.
Anh nhìn tôi si dại:
– Anh yêu em mất rồi. Anh muốn hư nữa…
Trước khi bước ra khỏi cửa phòng anh đã ráng hôn tôi một lần nữa. Hai chúng tôi cứ bịn rịn nhau mãi không rời. Tình yêu là vậy đó. Có nhau rồi thì chả ai muốn xa nhau. Sao tình yêu cho tôi và anh vẫn mãi chìm trong nhung nhớ. Yêu mà chẳng thể nào ở gần được người mình yêu. Cuối cùng anh ôm eo tôi, hai đứa cùng chung bước đều đi ra bãi đậu xe. Tôi bước lên xe anh. Thời gian gần xa nhau nhưng lại càng khó chịu hơn. Tôi biết tôi vẫn có thể trở về thăm anh, nhưng lần nào đi về tôi cũng để cả hồn tôi ở lại bên anh. Đến hãng của anh, chúng tôi hôn nhau từ biệt. Lại thêm những nụ hôn dài ngây ngất mà tưởng chừng như sẽ không còn nhìn nhau nữa. Tôi cố gắng rời bước ra xe anh và trở lại chiếc xe của mình. Bổng dưng tôi ngoái đầu ra ngoài cửa sổ gọi:
– Anh H….ù…n..g.. ơ…ơ…i!
Tôi gọi tên anh thật dài như để siết lại những yêu thương và nhung nhớ đang quằn quại trong tim tôi. Tôi chưa xa anh mà đã nhớ anh thật rồi. Tôi điên quá đi. Tôi biết rồi một ngày nào đó tôi sẽ còn những ngày để trở lại tìm gặp anh như thế này nữa. Kỷ niệm đó mà anh và tôi đã có. Tôi sẽ chẳng bao giờ quên được anh. Và cũng như anh sẽ chẳng bao giờ quên được tôi. Tôi đã sống với niềm tương tư sầu nhớ. Một cuộc tình đã để lại những đau thương chất chất trong lòng tôi. Tôi yêu anh và có thể sống cùng anh bằng những kỷ niệm đã vội vã đi qua. Trong trí óc và trái tim tôi mãi mãi luôn luôn có anh và tôi đã thuộc về anh từ lúc nào…”.
…
Đêm rồi cũng qua, ngày rồi lại sẽ đến, cái ngày nhớ hoài yêu mãi ấy sắp tới. Cũng như lần trước em lại ngập ngừng hỏi tôi, cũng câu hỏi ấy nhưng đầy thấp thỏm: “Anh đưa em đi đâu’’. Tôi cũng chẳng hơn gì em, cũng vẫn câu trả lời hôm nào: “Anh đưa em đến một chỗ kín đáo để nằm nói chuyện’’. Cả hai câu trả lời gió đánh đò đưa chỉ khác một chữ “ngồi’’ khô cứng và thay vào là chữ “nằm’’ êm ả. Nói cho ngay, chả lẽ tôi lại bẻm mép đến độ, đưa em lên… “giường’’. Theo tôi, cái giường ngòai dùng để ngủ, nó cũng là chỗ để nói chuyện. Tuy nhiên có một chút khác biệt với Arthur Miller, ông đã khẳng định “Tình dục thăng hoa theo sự sống”. Ông là nhà văn, ông viết về con người, về tình yêu, về tình dục trong tình yêu bằng sự tôn vinh vì tình dục phát xuất từ nhân bản, từ sự tồn tại của mỗi người, của mỗi bản chất giới tính. Tình dục là bản năng của con người, trong tình yêu thiếu vắng tình dục là chuyện… “bất thường”. Nhiều người cho là tình dục đơn thuần biểu tượng của tính giống, là nhu cầu, là thói quen. Với ông nó thuộc về và nằm trong tình yêu nên nó trở nên rất… “tầm thường” nếu không có tình yêu. Hay nói khác đi thì tình dục là sự giải thoát và bủa vây con người. Ông đã tìm kiếm và tìm thấy: “Cái giường sinh ra không phải để nằm”.
Với tình yêu có nhiều điều khó nói, trong đó có cái giường. Vậy mà qua bài viết vừa rồi, ngoài câu: “Em bắt đầu hư rồi đó”. Còn có câu: “Đi đâu em?”. Bắt qua diễn tiến:“Sau đó anh đưa em đi mướn phòng’’. Tôi thấy họ ngỏ lời với nhau dễ dàng, sao với tôi lại quá khó khăn. Thế nên tôi đã gửi những trang giấy trên đến em như một…thuật ngữ đầy u mê ám chướng.
Em hỏi…Anh đưa em đi đâu?. Tôi đã trả lời… trong bài viết có…cái khách sạn. Tôi nói với em về những ngẫu nhiên lạ lùng ấy. Em lẩm nhẩm nghĩ ngợi như hiểu ra: “Anh sắp làm em hư rồi!’’. Em nhóc nhách: “Em chỉ sợ…bạo phát rồi bạo tàn thôi. Bộ anh không nghe người ta nói “Ôi, đẹp sao là thuở ban đầu” sao? Anh chỉ muốn…đốt giai đoạn không à”. Rồi em, mười lăm cũng ừ, mười tư cũng gật: “Sao mà anh dễ thương quá đi à. Anh lại làm em … chờ đợi đến… sốt ruột nữa rồi’’. Từ đó, tôi nhận chân được một điều là khỏang cách giữa tôi và Arthur Miller về cái giường bây giờ chỉ cách nhau bằng…một sợi tóc.
(Còn Tiếp)
