KỲ 7
Một khúc rẽ bên đường phải là một cái quán ẩn khuất nào đó và tôi đã đưa đi em đi uống cà phê. Một quán cà phê trữ tình như tất cả những cuộc tình tôi đi qua. Nhớ lại điện thọai cho buổi hẹn hò, em ấp úng hỏi tôi: ‘’Anh đưa em đi đâu?’’. Tôi bình thản trả lời: ‘’Anh đưa em đến một nơi kín đáo để ngồi nói chuyện’’. Và tôi đã chọn cái quán khuất lấp nằm trong dẫy phố cổ với đặc thù Âu châu ít ai ngó ngàng đến. Tôi thích cái quán qua góc cạnh là tấm cửa sổ với những thanh ngang. Nếu thanh ngang là những thanh gỗ thô như ở Đà Lạt ngày nào thì tình biết mấy. Có một dạo, tôi đã ngồi ở quán này nhiều lần vào những giờ ăn trưa. Mỗi thời khắc theo mùa có những nhận thức khác nhau. Có những lúc lãng đãng, có những lúc xô bồ. Lãng đãng vào những ngày lập xuân, những vạt nắng lách mình qua khe cửa nằm ngủ chơ vơ trên mặt bàn, cả không gian lạc lõng thoắt ẩn thoắt hiện…Xô bồ là tôi ngồi đấy, lạc lõng trong náo động với đất khách quê người, cái đầu lại ơ hờ đẩy đưa về Sài Gòn đầu đường cuối ngõ xa ở vài ngã ba, ngã tư nào đó có một quán cà phê.
Hôm nay ngồi với em trong quán, cũng có chút nắng hanh vàng, nhấp ngụm cappucino. Men cà phê đen vừa dịu đắng, vừa ngọt ngào. Ấy là hương vị ngọt ngào của hai người mới quen nhau. Để tôi thích những quán cà phê trong đó có một người tình. Người tình chưa một lần gặp mặt đang có đây, tôi cứ ngắm…người tình không chân dung mãi. Tôi ngắm không biết chán từng bờ môi, từng khóe mắt, hiền hòa và mong manh. Mắt em lúc nào cũng như rười rượi ươn ướt và đục như ám khói cà phê. Em ngượng ngập quay đi. Nhưng tôi vẫn ghi nhận được khuôn mặt em đằm thắm và gợi cảm. Tôi kéo ghế ngồi sát em hơn để say đắm hơn. Chẳng thiếu một góc cạnh nào. Chỉ thiếu áng nắng nhạt bò phủ khuất lên em. Lưng em quay vào tường. Tôi ghé miệng sát tai em thì thầm chuyện hôm nay nắng ngày mai mưa. Để rồi trong tôi có cái cảm nghĩ không đâu vào đâu, rằng cùng khuôn mặt có những đắm chìm nhạt nhòa này, nếu tôi không gần em, đến bẩy mươi tuổi sẽ có những tiếc nuối không nguôi. Mà tại sao phải đơi đến cái tuổi thất thập cổ lai hy thì tôi không hiểu nổi. Tại sao chẳng có những gần gũi vào lúc này với một nhớ hai quên.
Qua cửa kính trong suốt, ngoài trong nhìn vào nhìn làm sao có một cõi riêng, một chỗ cho hai người. Không còn là những buổi trưa trong ngày làm việc ngồi vất vưởng ở quán cà phê quen thuộc, và nhìn dòng người ngược xuôi với thế sự du du hề một thoáng bạch câu. Mặc kệ thiên hạ sự đảo điên với mắt chó giấy, nhìn và nghĩ, tôi và em, là hai kẻ yêu nhau từ một cõi khác, không có thời gian và không gian. Trong tôi có một chút xao xuyến vì muốn hôn em trong cái khoảnh khắc tĩnh lặng mờ nhạt đó. Để tránh buổi trò chuyện trong lặng im. Im lặng còn bứt rứt hơn là những câu hỏi đẩy đưa mưa với nắng. Tôi hau háu ngắm khuôn mặt nhẹ nhõm của em. Em đăm đắm nhìn vào mắt tôi buồn đến chao lòng. Cái hồn của cái nhìn…tôi không ném vứt vào đâu được, cũng không nhốt kín vào đâu được, Giống như định luật vật lý với không gian, như gió, không có hình dung, không có trọng lượng. Quang cảnh ngoài đường qua thời gian, người và người dửng dưng đi lại chậm rãi, lạc lõng như những thiên thể bay lạc vào vùng khí quyển. Có tiếng lao xao, nhưng tiếng tiếng nói không cùng ngôn ngữ không đến tai tôi vì tất cả như vô trọng lực, âm thanh cũng vậy. Bất chợt em thoáng ngượng ngùng quay đi. Câu chuyện rối rắm tiếp sẽ là những tín hiệu, ngôn ngữ của ánh mắt, của tay chân. Ánh mắt là cửa sổ của tâm hồn thì to bằng cái cửa kính nhìn ra ngoài. Nó đang hiện hữu và bao phủ lên em và tôi.
Có một lúc lầng quầng, tay tôi quàng tay ôm bờ vai hư hao của em. Lông mày em lúc chau chau, khi nhướn cong, bỗng chốc như giãn ra, mơ màng dìu dịu. Tay tôi rong chơi theo sống áo sau lưng và lạc xuống dưới, lạc đường vào tình sử. Gương mặt em thoảng nhẹ có một bóng mây lướt qua. Bàn tay tôi ngừng nghỉ ở cái lưng quần hở he hé. Bàn tay mầy mò mơn man làn da mềm. Tôi nhìn em dò hỏi. Qua khuôn mặt lắng dịu, bóng mây vừa tan loãng vào chân không. Em quay đi tránh cái nhìn của tôi. Thời gian như dài ra, không gian như nở rộng ra và tôi cũng muốn thở hắt ra vì cảm thấy thời gian và không gian với em, như trôi ngược lại, bất chấp định luật vật lý là có co rãn. Nhất là những lúc hai người yêu nhau ngồi bên nhau chẳng biết làm gì là nhìn nhau. Ấy vậy mà em lại quay đi. Tôi tự hỏi và không có câu trả lời cùng cái quay đi đầy vướng víu và ngượng nghịu của em. Em trong ngành giây nhợ, sờ vào là giật nhói lên một cái để đời. Theo lý thuyết hành vi của Watson khi hai vật thể chạm vào nhau thì phản ứng sẽ như nhau. Như da thịt chạm vào nhau thì bản năng sẽ trổi dậy. Tay tôi chạm vào khúc xương nhô ra ở phần dưới sau lưng em. Như có những luồng điện đang chạy dài trong người tôi. Tôi uốn vặn người như con giun bị chế nước sôi. Những luồng điện râm ran khắp người tôi và lan rộng. Tôi ve vuốt nhè nhè một khúc xương thừa thãi. Tôi biết một điều, với những người đàn bà khác, nghe những lời mơn trớn mê hoặc của tôi, nhất là nhìn thấy đôi môi ẩm ướt của tôi thì phần dưới bụng của họ trào lên những làn sóng ngầm, ướt mèm tại chỗ. Ấy vậy mà em vẫn trong im ắng, khuôn mặt em thoáng mê muội, bần thần ngây dại để tôi hiểu em có nét tình dục ấn dấu trầm uẩn ở đằng sau. Tôi nhìn em đắm đuối. Mắt em chợt lơ đãng nhìn ra ngoài khung cửa sổ và dừng lại ở một điểm xa thẳm nào đó…cứ như mơ mơ, xa vắng vời vợi.
Rời quán trong đầu tôi ngập đầy những hình tượng, bóng dáng chui vào trong tâm khảm để cất giữ làm kỷ niệm, ẩn nấp trong những ngõ ngách để gợi nhớ…Ở đấy có một quán cà phê, có con mắt lặng lờ của em. Mắt em hờ hững nhìn, con mắt nhìn hờ hững ấy càng đằm lại, hanh hao như sương khói. Như thể lúc nào cũng chực như tan biến mất…
Tôi chợt nhớ ra trên lề đường tới cái quán lẻ loi này: Em có dáng đi hụt hẫng.
Sau này cả hai thổ lộ đều một cảm nghĩ, tôi và em, người này là chiếc bóng của kẻ kia, nên đều thấy không xa lạ, như gặp từ kiếp trước. Nếu có ghi nhận thêm một chút thì qua khuôn mặt của em, tôi ghi nhận được một khuôn mặt dung dị và hiền dịu. Cũng khuôn mặt ấy có cái miệng nhỏ, lâu lâu điểm tô một nụ cười. Em cười và ngậm miệng. Em cười theo cách tôi chưa từng được thấy. Vừa ngọt ngào vừa nũng nịu, nửa thân thiết, nửa muốn hờn dỗi, thiết tha vô bờ, nụ cười vu vơ hiếm hoi rung động lòng người. Để trong một khỏanh khắc bất chợt qua đôi mắt vời vợi, nụ cười lặng lẽ, tôi ôm em và nhẹ đặt lên môi em một nụ hôn. Một nụ hôn cứ ám í với tôi mãi về sau này, chữ nghĩa cũng bằng thừa và không hơn là “ngập đầy”. Mãi gần đây, em trách móc gì mà mới gặp đã hôn…người ta. Tôi im lặng không trả lời, trong đầu thầm nhủ, ấy là tôi muốn gửi đến em nụ hôn của Mai Thảo mà dường như em không nhớ…
Và như tôi vẫn nói với em, mỗi lần gặp nhau, tôi muốn đong đầy kỷ niệm bằng vào những dấu ấn. Một trong những dấu ấn là nhằm vào cái lúc chia tay, ngồi ở băng xe trước. Thời gian như ngừng lại lúc tôi và em thắm thiết hôn nhau, ấy là ngôn ngữ của em dành cho những nụ hôn. Để rồi một nhớ hai thương là cả hai không ai bảo ai, đều tháo kính để hôn nhau rộng rãi hơn, chan hòa hơn. Cánh tay mảnh dẻ của em ôm choàng qua cổ tôi, thân thể non trẻ mềm mại của em tan và trong thân thể tôi. Lần đầu tiên từ lúc gặp gỡ, tôi khao khát muốn chiếm giữ em cho riêng mình, ngay lúc ấy và mãi mãi. Như có thần giào cách cảm, trong một khoảnh khắc choáng ngất, môi em rời môi tôi và thầm thì: ‘’Cho em ngồi lên lòng anh đi’’. Rồi, tôi nhủ thầm tôi đã làm em…hư đây. Tôi rủ em ngồi ở băng xe sau. Em ngồi ngả người trong chật chội khô cứng và em bá lấy cổ tôi hôn tiếp nụ hôn còn dang dở, dở dang. Em và tôi ghì lấy nhau, cái hôn bôi nhòa cả thời gian và không gian bao phủ chung quanh. Giống sắp chết đuối đang trôi dạt tìm được cái phao, cả hai bám chặt lấy, lẩy bẩy trong nụ hôn không dứt. Vì cả hai đều biết rằng một khi đã buông tay, khó mà tìm lại nụ hôn ấy nữa.
Vậy mà em bất chợt buông tay, hình như để thở, để cho nụ hôn kế tiếp nữa. Cả người và khuôn mặt em ngả ra đằng sau. Trong cái thế ngả nghiêng mời gọi lộ ra ngòai khỏang ngực dầy dầy, trắng ngần. Trong một giây phút thôi thúc của bản năng. Bàn tay tôi thể hiện cái tố chất của bản thể bằng vào vuốt nhẹ cánh tay em. Cánh tay em tươi mát như dụ dẫn tay tôi bò qua vai và ngừng ở cúc áo. Tôi mở nhẹ một cái cúc áo. Ngực em ngủ yên sau làn áo chợt căng lên mây mẩy. Em ra dáng đồng cảm thể hiện qua khuôn mặt vừa nhắm mắt lại. Cái cúc áo thử hai được tháo gỡ, cũng nhẹ nhàng không kém nụ hôn. Lúng túng như gà mắc tóc, tôi vén một phần cái áo nịt ngực. Nhìn trộm em, tôi không thấy một tiếng nói hé mở trên môi. Khuôn mặt em cứ ngây ngây thơ thơ. Trước mặt tôi là mảnh ngực trắng nần và núm ngực hồng tươi. Núm ngực rưng rưng như nụ hoa hàm tiếu ngóng đợi gió đông. Tôi cúi xuống và hôn…Mắt em nhắm nghiền, da mặt em nhợt nhạt. Tôi nhấc cái đùi của tôi cao hơn, để ngực em nhấm nhứ gần tôi hơn. Miệng tôi đắm chìm trong ngực em. Cái hôn mà tôi cho là nóng bỏng trong cơn sốt thiêu đốt tâm hồn và ngay cả thể xác em trong lúc ấy.
Trời đất mới vào thu, gà gà đắm vào bóng chiều, đất trời thu ngắn lại và thời gian cứ êm nhẹ trôi qua theo bàn tay của tôi. Theo những rung động sinh tồn. Tôi nao lòng nhìn ngực em lềnh bềnh nhấp nhô, lấp đầy giác quan và trí óc mụ lẫn của tôi. Mắt tôi dường như chứa thêm những dục tố trần trụi. Tế bào quanh mắt giật giật hối thúc. Trong một phút chốc chới với, mắt tôi muốn bóc hết mảnh vải che đậy ở phần dưới. Một vùng bơ vơ lấp khuất lâu ngày bị bỏ quên. Trong đầu tôi, những ý đàn ông quẫy đạp, vật lộn, ôm cứng những nhục dục đòi hỏi. Sức căng sinh lý và sức lực nơi tôi bắt đầu lớn dần và dài ra theo bàn tay chui vào cái váy của em. Sôi động và mãnh liệt trong giây phút ấy, tê dại, căng cứng, ngây ngất xúi bẩy tôi…tôi thích làm đàn ông.
Trong cơn động tình xáo quậy, tôi liếc trộm khuôn mặt em để thăm dò. Môi em lại mấp máy gửi gấm: ‘’Trong ngôn ngữ tình yêu, em thích nhất nụ hôn’’. Tôi nhòai mình thấp hơn, cúi đầu xuống một chút và đặt lên môi em nụ hôn mà tôi nghĩ là em đang thèm muốn. Một nụ hôn thật êm dịu, dịu ngọt. Em choàng tay qua cổ tôi kéo xuống, ghì chặt hơn lúc nãy, người tôi áp lên ngực em, thân tôi che cái nhìn của em. Tôi hôn mải miết, thiết tha thật lâu trên môi em, để che dấu những sôi động đang dâng tràn lửa dục trong tôi. Cũng giống như ở quán cà phê, cái đầu sai khiến cái tay dài ra để nối vòng tay lớn. Tay tôi vuốt từ bắp đùi đi lên, mò mẫm tìm tòi. Những ngón tay bóc dần từng phân vuông lớp vải lần mò tìm kiếm. Em khẽ co vai rún người. Cái thân thể ưỡn ra chết người mà em đâu có hay. Tôi để cho cả bàn tay vào sâu hơn, nhích lên một vài phân, Trong cơn mê hoặc, em run lên bây bẩy, thoáng tôi nghe có tiếng thì thào, có tiếng em xúi dục không thành lời : ‘’Nữa đi anh…Em muốn… ‘’. Nhưng ấy chỉ là tiếng gió len lỏi qua thành cửa xe. Tiếng gió như nhắn nhủ rằng ấy là mê lầm, mê muội. Tôi ngập ngừng nửa muốn rút tay ra, nửa muốn vòng vo ở lại nơi chốn cũ, bàn tay đang đê mê rần rần. Bỗng bụng em thót lại, em rướn mình lên một chút. Vạt váy như được nới rộng ra thảnh thơi. Thân xác em như muốn nổi gai ốc, ngực em phập phồng rằng thân thể em đã chờ bàn tay ấy lâu lắm rồi. Từ kiếp trước cũng nên, tôi đoán chừng là như vậy…Cuối cùng thì bàn tay cũng chạm vào cái quần lót. Cả người tôi nóng rực lên, phản ứng hóa học hay những luồng điện chập lại? Tôi không biết! Rồi chạm vào phần u lên phập phồng đầy hơi hám da thịt, Nằm dưới lòng bàn tay là một rừng cây bao phủ, che đậy khe núi, suối nước dồn dập những u minh.
Bỗng em quậy người và ở cái tao đoạn này, em đẩy…tay tôi ra. Tôi có cảm nghĩ xa lạ. Tôi đang ôm một…Một cái gì đó mà cái đầu chao đảo của tôi chịu thua nghĩ mãi không ra. Chỉ biết rằng nó lạ lắm, mềm mềm, mát mát vậy thôi.
Thế nhưng trên đườngrong ruổi về nhà, tôi bâng khuâng…Tôi nghĩ đến những đổi thay trong một năm, của một tháng, ở một ngày…Mới chỉ một buổi sáng đây thôi có gió âm thầm, một buổi trưa ngập những khoảng nắng vàng óng và một buổi chiều với những bóng râm…để rồi có một cơn gió lạ vướng víu trong mắt em…trong mắt em sương mù, sương khói đang tan dần…tan lõang… Như thể như đang tan biến mất…
Trời lấm tấm mưa, tôi mênh mang phiêu bồng đọc thơ em:
Nhớ ai mưa ướt lối về
Nhớ ai một thoáng đam mê ngọt ngào
Thì thầm nói với ngàn sao
Nhớ người…ảnh ảo, ai nào có hay?
Cũng giống như ở trong quán, em đã quay mặt đi và bây giờ thì em chối bỏ, vì em đã quên những nụ hôn của Mai Thảo. Nhưng tôi nhớ đến ông: Ông không có vợ nhưng có hai người tình là Thái Thanh và Kiều Chinh. Với người tình ca sĩ Thái Thanh, qua bạn bè, ông tâm sự một câu để đời: “Bàn tay của người đàn ông không biết đặt ở đâu ngòai….chỗ ấy”. Với nữ tài tử Kiều Chinh, tình yêu của ông đầy nhang khói của Hồn Buớm Mơ Tiên, đầy rẫy những từ bi, hỉ xả. Ông đề thơ: ‘’Tâm em là Bụt, tâm anh Phật – Trên mỗi tâm ngời một nhánh hương’’. Em chẳng là Bụt, trong cõi ta bà giữa mê và ngộ, cái vòng kim cô tôi đặt lên đầu em cứ thắt lại qua những nụ hôn ban đầu, em đang vật vã trong một sát na: ‘’Em chỉ biết nhớ thôi, không biết tả làm sao đâu. Em nhớ em ngồi trong lòng anh, bá cổ anh, rồi em ôm mặt anh, nhìn anh, và hôn anh say sưa. Tay anh siết chặt em vào lòng, và mình … quên hết đất trời chung quanh’’ Mãi sau em thổ lộ thêm: ‘’Em chỉ có nói được câu đó với anh thôi. Lạ lùng thật nha anh, tại sao đối với anh thì em không e dè, ngại ngùng gì hết, ngay từ khi em làm quen với anh, cho tới khi em gặp anh lần đầu, làm như em yêu anh từ kiếp truớc rồi vậy ”. Mảng văn chương chữ nghĩa của em vừa rồi, đó là những sóng sánh lắc lư với em mãi về sau này khi dan díu với gã sở cuồng là tôi. Trước đấy con người em ngập tràn cảm xúc và lãng mạn, em mơ mộng thả hồn đi hoang với thơ, em mộng mơ gửi gió cho mây ngàn bay với văn, như ông nhà văn ngập là vàng với những nụ hôn dưới gốc cây…
Tôi ngúc ngoắc tự hỏi mắc mớ gì em buồn tình quẳng ông nhà văn lớn vào đây làm tôi phải quay quả trở lại chuyện văn chương có khác gì ăn cá mắc chứng hóc xương, mụ người vì chữ nghĩa. Chuyện là trước đây tôi ôm đồm với bài viết tâm đắc “Một chuyện tình có thật của cái tay, cái chân và cái tay”. Tôi thích nó vì nó là của tôi. Bây giờ, đột nhiên tôi khám phá ra cái của tôi đó dường như…không phải là của tôi. Thế mới chán mớ đời! Đọc đi đọc lại, tôi mất cái hào khí ban đầu lúc bài viết mới được hoàn tất. Thoạt tiên tự cảm thấy “cái tôi thiếu vắng” chỉ lờ mờ. Dần dần hiện ra rõ ràng, tôi tìm ra nhiều sai sót. Câu chuyện lủng cà lủng củng, chẳng có một chút gì hấp dẫn. Câu kéo rời rạc, chỗ thì dài dòng, chỗ lại thiếu hụt, nhiều câu trùng ý và sai cả văn phạm với chính tả. Lạ thật! Tôi ngờ rằng…”em” viết chứ chẳng phải…”tôi”. Chả nhẽ muốn ăn gắp bỏ cho người, tôi tự hỏi: Sao mà mình, lúc đó, lại có thể viết tồi như thế? Bởi vậy, đọc lại là muốn sửa: Sửa câu, sửa chữ, sửa ý. Tôi cảm thấy dị ứng với những gì mình đã viết. Nào có khác ai đó đọc lại những lá thư tình viết cho người yêu mà mối tình đã đổ vỡ? Đấy, họ sẽ thấy những lời lẽ trìu mến, nồng nàn mà họ đã từng say sưa viết ngày nào, lúc này bỗng trở thành vô duyên tệ! Thế mới đau! Mà đau thật!
Càng bới bèo tìm bọ. tôi càng thấy xa lạ với chính chữ nghĩa của mình, không cũ kỹ thì cũng chuyệch choạc…Tôi lại càng thấy chúng lạc loài hơn. Hơi văn, ý tứ, hình ảnh… “A…” tôi tìm ra chân như tiên thiên rồi: Truyện dở hơi dở hám ấy không có “hình ảnh” một tôi trong đó.
Để rồi tôi ôm ấp một hoài bão muốn viết cái gì hay hơn. Tôi muốn sáng tác một cái gì để đời, vĩnh viễn. Hơn nữa, tôi vốn không tin cái “vĩnh viễn” của bất cứ cái gì trên đời này, nói gì đến chữ nghĩa là…vô thường! Nhưng tôi muốn mình phải viết hay như người khác, muốn lắm. Như ông Mai Thảo chẳng hạn. Nhưng làm sao bây giờ? Để thành một nhà văn, nhà thơ, nhà biên khảo, nhà phê bình…thì không có gì khó. Cứ viết truyện thì thành nhà văn, cứ làm thơ thì thành nhà thơ, cứ viết biên khảo thì thành…nhà phê bình. Qúa dễ. Dễ như chó ăn trứng luộc. Thành thử, tất cả điều tôi muốn bây giờ là cố gắng viết hay hơn chính mình. Tôi muốn hơn chính tôi. Muốn vượt qua tôi. Hay ít nhất cũng tìm cách khác tôi. Tóm lại, cố gắng đừng lập lại chính mình. Nhưng phải có cái tôi trong đó. Thế nhưng viết gì thì viết, tôi muốn khi em đọc đến chữ cuối cùng, bài viết để lại em một chút luyến lưu, bồi hồi nào đó. Vì thế mà tôi viết lại, viết thêm. Vậy em đừng ngạc nhiên, mắc chứng gì bây giờ tôi lại có một tác phẩm khác, một chuyện tình khác…
(Còn Tiếp)
