12/24/2021
Khê Kinh Kha: quê hương rơi lệ/một thời tình em

Cõi người ta (10) – Tranh: Thanh Châu

 

quê hương rơi lệ

 

này anh nông phu sao chưa về làng

ruồng đồng cằn khô vì nhớ thương anh

đàn bò bơ vơ đứng khóc trên đồng

từng mùa dần qua thân xác hao mòn

một vầng trăng soi năm tháng u buồn

rồi một ngày kia thân xác nằm im

 

này em thơ ơi sao chưa về trường

trường làng quạnh hiu vì vắng bóng em

bạn bè nơi đâu sao lá rơi buồn

người thầy gìa nua ra trước sân trường

nhìn về tương lai mỏi mắt trông tìm

tìm học trò xưa chỉ thấy màn đêm

 

này chị tôi ơi sao lưng chị còng

chợ chiều buồn tênh chị gánh non sông

đường về quê hương nước mắt tuôn giòng

chị về Cổ Loa theo tiếng quân hùng

chị về Nam Giao đốt nến cho chồng

chị về Cà Mau chôn xác người em

 

này mẹ gìa ơi sao mẹ một mình

đợi chờ ai đây mà vẫn đau thương

mẹ ngồi trong đêm ôm trái tim buồn

từng ngày lặng câm thương nhớ con hiền

một đàn con thơ chưa biết thanh bình

gìơ mẹ còn ru non nước Rồng Tiên

 

này dân tôi ơi sao tim muộn phiền

người còn thở than vì nước điêu linh

người về bên sông soi bóng âm thầm

một đời nổi trôi qua mấy biên thành

từ thành Văn Lang xương máu xây nền

mà giờ hờn đau sao vẫn còn mang ?

 

 

 

một thời tình em

 

khoảng trống này một thời đầy dấu chân em

bống tối này một thời đầy ánh sáng em

băng giá này một thời đầy xuân nồng hương em

cô đơn này một thời đầy bước chân em

ánh mắt này một thời đầy hình dáng em

bàn tay này một thời ấm tay em

bờ vai này một thời đầy tóc em

vòng tay này một thời tròn eo em

bờ môi này một thời ngọt lịm môi em

chua xót này một thời đầy hạnh phúc em

 

trái tim này một thời đầy tình em

lệ đắng này giờ đầy trong tôi

 

khê kinh kha

 

 

 

 

 

 

 

 

 

©T.Vấn 2021