
MỘT ĐỐM LỬA
.
Ta chợt ngộ môi em là rượu độc
Nhắp một lần say khướt cả trăm năm
Hồn chếnh choáng đi tìm tim đánh mất
Thấy hư không lạnh buốt một dòng
.
Em đã đến đã đi như định mệnh!
Một người ngồi tiếc nuối tuổi thời gian
Chiều cổ độ mây trắng bay thăm thẳm
Môi son nồng rượu độc nỗi hoài mong
.
Cuộc trăm năm chỉ là giấc mộng
Ta còn chi ngoài em phiến môi hồng?
Một đốm lửa có đủ soi hy vọng?
Cuối đường hầm đủ hong ấm đời không?!
.
ĐÓA HOA XƯA PHỐ NỌ
.
Vườn xưa đóa hoa từ phố nọ
Sắc hương ngày cũ lúc thiên di
Mười năm đổi thay đời vẫn vậy
Còn nguyên tâm thức lúc phân li
.
Về đây thấy tôi buồn phố lạ!
Nhìn quanh lạ lẫm đến ngẩn ngơ!
Chốn xưa bước chân sao quá lạ?
Tìm đâu sắc thắm đóa hoa mơ?
.
Mười năm phố xưa giờ rất lạ
Vườn xưa thay đổi chẳng như xưa
Tìm đâu sắc hương vườn phố nọ?
Ký ức ngày xưa dấu chân qua!
.
Về đây thấy tôi người xa lạ
Nhìn quanh hụt hẫng nỗi phôi pha
Tìm đâu dáng xưa chiều phố nọ?
Mắt lạ người ơi phố hững hờ!
.
Về đây thấy tôi lạc phố lạ
Xa lạ người ơi kẻ lại qua
Tìm đâu dấu yêu thời tuổi mộng?
Một lần chia biệt phải thiên thu?
.
Thôi nhé từ li là mãi mãi
Về chi hụt hẫng những đổi thay
Mười năm đã đi sao trở lại?
Ôm lòng phố lạ khóc “mây bay”!
.
Mười năm đủ quên mùi hương cũ?
Đủ kỉ niệm xưa nỗi nhạt nhoà?
Làm sao níu lại thời gian được?
Thôi nhé tàn phai khóc chiều tà!
.
NGƯỜI TÌNH (L’Amant/ The Lover)
Người tình tôi những vần thơ
Hồn tôi thờ thẫn ngu ngơ bước vào
Tìm tình tôi ngóng trăng sao
Thấy trời thăm thẳm một màu buồn thiu
Tìm tình chỉ thấy cô liêu
Những chiều thu vắng hắt hiu lá sầu
Chờ tình tôi thấy mưa mau
Góc đời quán vắng giọt đau khúc buồn
“Nghìn trùng xa cách” sâm thương [1]
“Giang đầu giang vĩ sông Tương chia đời” [2]
Người tình đêm huyễn mộng trôi
“Đêm ba mươi đến thăm người” đón xuân [3]
Người tình một thuở bâng khuâng
“Phượng hồng” theo dấu ngại ngần trao thơ [4]
.
Người tình tôi nỗi bơ vơ
Cô miên đất khách bạc phơ mái đầu
Vọng tình xuân đến buồn sao
Đâu vàng hoa nắng? Trắng màu tuyết rơi!
Người tình chong nến mồ côi
Tiếng đời tích tắc ngoài trời nguyệt đau
Tìm tình, thôi hết mùa Ngâu
Còn đâu “đàn quạ nối cầu sông Ngân”
.
Diễm tình thơ của tiền nhân
Ngàn năm Thôi Hộ bâng khuâng hoa đào
“Người xưa giờ ở nơi nao?
Cổng xưa hoa vẫn thắm màu má ai” [5]
“Một phương canh cánh ưu hoài
Nhớ người mỹ nữ từ ngày biệt ly” [6]
Lụy tình thảm não Trương Chi
Ảnh trong chén ngọc thầm thì lời đau
Mị Nương rơi lệ tình nào
Ngọc tan… thôi nhé kiếp sau trọn đời
“Sụt sùi tình lệ giải bày
Khốc văn một bức tuyền đài gởi em” [7]
Quỳnh Như! Phạm Thái gọi tên
Em ơi tỉnh đậy điên cuồng ta mong
Mưa buồn hay lệ thế nhân?
Đắng cay ta rưới rưng rưng chén sầu
Quỳnh Như đội mộ lên mau
Điếu văn ta khóc tình nhau ngậm ngùi!
.
Người tình ly rượu trên tay
Câu thơ nhức nhối đắng cay lời tình
Người tình chén nhớ lưu vong
Quỳnh tương bướm mộng đêm mong hương người
Chăn nhầu chiếu lạnh đơn côi
Còn đâu đỏ phượng son môi người tình?
.
Thế gian đầy nỗi điêu linh
Ước mơ vô vọng tìm tình trong thơ
Thôi tôi đành chịu dại khờ
Tình tôi khóc ngấ́t bên bờ tử sinh
Khanh đâu? Quân khóc một mình
Liêu trai nhan sắc lung linh giấc hồ
Vần thơ khêu vá nỗi mơ
Hồn tôi bướm mộng té tờ kinh em
.
Nguyên Lạc
……………..
[1] Nghìn trùng xa cách người đã đi rồi/ Còn gì đâu nữa mà khóc với cười/ (Nghìn trùng xa cách – Nhạc Phạm Duy)
[2] Quân tại Tương giang đầu/ Thiếp tại Tương giang vĩ/ Tương tư bất tương kiến/ Đồng ẩm Tương giang thuỷ. – Lương Ý Nương
[3] Em đến thăm anh đêm ba mươi/ Còn đêm nào vui bằng đêm ba mươi… (Em Đến Thăm Anh Đêm 30 – Nhạc Vũ Thành An, thơ Nguyễn Đình Toàn)
[4] Phượng Hồng- Nhạc Vũ Hoàng, thơ Đỗ Trung Quân
[5] Nhân diện bất tri hà xứ khứ/Đào hoa y cựu tiếu đông phong -Thôi Hộ
[6] Diểu diểu hề dư hoài/Vọng mỹ nhân hề thiên nhất phương – Tiền Xích Bích phú, Tô Thức
[7] Điếu văn Phạm Thái khóc Trương Quỳnh Như
©T.Vấn 2022