Hoàng Xuân Sơn: ĐÔNG SƠ

Mùa Đông – Tranh: Mai Tâm

Một mớ thi ngôn vô nghĩa khiến anh loạng choạng giữa cái rét đầu đông

em thì xa

và mây không cánh *

điểm vỡ của trận nhớ làm toang chiếc võng nắng ngùi ngùi

lưới chàm xanh đất

anh thì gần

và nhân thân chiếc vớ tuột

.

Trong mạch máu kẻ du hành

bồng bột

anh mắc kẹt rất lâu nơi trạm dừng vô tuyến

đời vân vi không nghe thấy gì

ngoài sự im lặng của đất

.

Những hạt sạn vung vãi

cứa hồng gót son loài di điểu

đâu có tiếng hát nào muốn trụ lại đời băng giá

giọng trời thất thanh

khi em cuống quít nơi phòng thu âm của dụ ngôn

những kẻ nâng cốc cường toan

chai rượu đỏ rót tràn kẽ sóng

hơi thuốc mòn núm khuếch âm

.

Hãy cùng người ấy đồng ca bài ưu việt  

rồi lưu dân vào nấm mồ chất xám

những mạch máu li ti đi chết

khi đường về tim vỡ ra

điện đài hoang phế

.

Còn chút nhiệt lượng

anh với mùa màng đồng hành

qua những chặng đêm rúc đầy tiếng cú

một hai đóm lân tinh

bám đuôi con thằn lằn thiện nguyện

thơ dính trần nhà lấm lem

mùi áo nghĩa

.

Ghi vội lên giấy đêm nay

kẻ ra đi người điền khuyết

đường buồn chặng gió qua

thơ dại ngây mềm những luống chân lấm

biển sông nhòa nhạt  

.

Mưa bay hồi ức

sợi kim thuyên chỉ rối

đời

trắng đắp từng mụn vá

không ai chờ nắng than lạnh

cây củi trôi duềnh nhánh tuổi đông sơ

dưới đồi nghi ngút

gió lên trời thông thống hoa bay

.

Và tuyết. và hạt khói

thốc

cơn nhẩm tính đời hân ly

lâm luỵ tình

thở rẩy run lời thong manh gió sớm

rạn dưới biên thùy.

Hoàng Xuân Sơn

*Tâm Sự Gửi Về Đâu, Lê Minh Ngọc

©T.Vấn 2023

Bài Mới Nhất
Search