
Tranh: Lê Minh Phong
*tựa-
Tiếng đò khua động trăng đêm
bên khung cửa hẹp mộng miền nước xa
nguồn khô cạn kiệt lời chim
vết thương mở miệng oan khiên giải bày.
*a-
Người đàn bà cho quỷ mượn xác mình
hồn cô quạnh không còn thân nương tựa
điệu nhạc ma, phách rơi vòng mê lộ
hồn lạc đường, sên gõ gọi lối xưa.
*b-
Phóng sinh chim
chim về nơi đâu?
chim bay đi
ai phóng sinh tôi?
Hồn về, phách vẫn mồ côi
tiếng chim cố quận
úa trời vĩnh ly.
*c-
Tôi ngồi nhìn lại bóng tôi
bóng,
là ma xó
tôi,
đời giả nhân.
Tay xô, tay níu cõi tình
u mê
nhớ bóng quên hình
về không.
–
Lên non
tìm nghĩa câu kinh
sa chân thế sự
tôi thành dã nhân.
Ngày tàn
về giữa phố đông
chìm sâu dưới bụi trầm luân
thấy người.
–
Lên non ngậm ngãi tìm trầm
trầm không có thật
tôi thành giả nhân.
tôi vay của quỷ linh hồn
tàn canh bạc bịp
rú hờn oan khiên.
*d-
Tôi qua
qua cõi mộng dài
nghe thinh không tiếng kèn ai truy hồn
trời cao chim thọ tang đời
ngoái đầu nhìn lại
gió dời dấu chân.
*e-
Tôi chìm bốn phía tường câm
nghe chim tuyệt vọng giữa dòng cuồng lưu.
Chìm tôi nước độc đời mù.
*-bạt
Thiên đàng địa ngục hai bên
không ưa địa ngục
không tin thiên đàng
tôi yêu thương đáy nhân gian
ẩn thân lưu trú
hoang tàn giấc mơ.
Tôi còn đốm lửa ma trơi
đốt lên có đủ soi đời quạnh hiu?
Ái Điểu