Đặng Tiến (Thái Nguyên): BÀI HÁT CỦA GÃ KHÙNG

The Old Guitarist, Picasso (1903)

BÀI HÁT CỦA GÃ KHÙNG
[Ai đọc sách chắc đều nhớ…]

Chiều hôm
Hập hập nóng
Ngột ngạt hãi hồn
Người và người và người…
Buôn dưa oang oang
Thâm cung bí sử toạc toang
Vàng leo giá và lao dốc
Giết người tình và chiếm đoạt nhà và đất
Thơ như rác đề thi như cứt
Giáo sư đạo văn tiến sĩ ruồi bu
Thế giới toàn bọn gù
Toàn bền bỉ dốt và kiên trì ngu
Bia cỏ
Bí sử thành khỏa sử
Tênh hênh trần truồng
Nói cười nhạo báng chém gió sục sục hăm hở trễ nải thờ ơ…
Bất ngờ
Một gã khùng không biết từ đâu mọc ra rớt xuống
Bu xu tóc
Mặt nhạt toẹt cười nhạt thếch
Cất giọng như ma ám
Chảy trôi lạnh rợn người
Ngơ ngác
Dỏng tai
Ô! Hay! Hay! Hay…
Diễn ngôn chiều bia cỏ
Đổ dồn tai nghe
Hau háu mắt nhìn…
.
Bài hát gã khùng hoàng hôn hập hập
.
Khi đã hết niềm tin
Vợ chồng bỏ nhau dù đầu xanh tuổi trẻ hay móm mém già sụm
Bề tôi cỡ khai quốc công thần như nguyễn trãi cũng rơi đầu cùng họa tru di tam tộc
Đấng bậc đế vương coi ngai vàng như dép rách vô núi ẩn cư
Vô số người lẳng lặng giã từ quê nhà tìm đất mới
Vô số người chối bỏ lời thề nguyền và nghĩ lại
Con chỉ vào mặt cha buông lời cay độc ông – không – phải – là – bố – của – tôi!
Học trò tưng tửng đáp lời sợ thầy không bằng sợ giặc yêu chúa không bằng yêu thân
Lâu đài khoa học hóa thành túp lều rách nát đạo văn
Giảng đường thành chỗ diễn trò nhí nhố
Kinh điển đầu ngô mình sở rối loạn tu từ
Quan đầu triều xem vua như chó lợn tống giam, ép chết
Kiêu binh nổi loạn vương tôn công tử quận chúa vương phi lầu vàng điện bạc một trận tanh banh nát nhừ như cám
Thây kệ hoàng đế bất tuyệt thao thao chúng dân yên lặng như mặt đại dương bí hiểm chờ sóng nổi chờ gió thét gào…
.
Khi đã hết niềm tin
Tội ác ngút trời đầu rơi máu chảy
Độc dược và dây treo cổ
Tòa đại hình và ngục thất tối tăm
Cánh cửa phiên tòa mở về phía những tầng địa ngục
Tắm máu quảng trường
Giấc mơ cổ tích hóa thành những cuộc báo thù khủng khiếp
Vạc dầu
Hũ mắm
Huyền thoại phố phường đen
Giấc mơ đen
Tiếng cười đen
Khát vọng đen
U ám bủa vây…
.
Khi đã hết niềm tin
Trẻ em hóa thành hồng hài nhi thèm thịt người
Niềm vui hoang dại bùng nổ
Vặt đầu châu chấu cào cào
Bóp chết chim non trong tổ
Đấu tố đấu tố đấu tố
Đánh hội đồng
Đòn hội chợ tươi vui…
.
Khi đã hết niềm tin
Gã hề lang thang dở điên dở khùng nghêu ngao hát
Tháng sáu rét ngằn ngặt
Mạ vồ trâu
Lợn nhai thịt hùm
Oản xôi nuốt trẻ em như ếch nuốt rắn
Nghêu ngao ngôn từ rối mù vô nghĩa
Thả đỉa ba ba
Mắm đổ
Muối đổ
Tiêu ớt trộn cứt gà
Man rợ tiếng cười như dao sắc
Ha ha…

LỤC BÌNH CHI CA

[Lênh đênh
mặt nước cánh bèo,
Đã nhiêu lưu lạc
lại nhiều gian truân!]
—-

Tôi, bạn và
hình như tất cả chúng ta
Những khác biệt, bỏ qua
Những dị biệt có thể là nhọn và sắc,
bỏ qua
Chúng ta giống nhau đến
kì cục không ngờ
Không thể ngờ
chúng ta giống nhau đến
thế

Cứ như từ một khuôn
Sinh ra
Lớn lên
Già và
ốm yếu
và chết
Một dằng dai kiếp
Mỏi mệt kiếp
Nhạt nhẽo kiếp
Mờ ảo kiếp
Lênh đênh bèo
trôi dạt
Lênh đênh lục bình
trôi dạt
Xé lẻ bơ vơ
Co cụm tốt tươi mùa
qua thoáng chốc
Bơ vơ dạt trôi xé lẻ…
.
Chúng ta
phiêu bạt trên nước
trên sóng trôi dạt,
tan tác, co cụm
theo nước theo gió
Hợp tan và chìm
ngẫu nhiên
Số phận mong manh
Số phận đỏng đảnh
.
Chúng ta như trò chơi
số phận
Tan hợp
Hợp tan
Vô nghĩa
.
và mất hút
Và lụi tàn và
bừng bừng sống và
bừng bừng chết
Bèo như ta
Ta như bèo
Vô nghĩa và
rẻ mạt mẫu số chung…
.
Dòng sông dòng đời
Mênh mông
Xiết chảy và tù đọng
Tất cả đều hóa thành rác
Chìm đáy nước
Âm u Màu ngục thất
Chúng ta gắng gỏi làm bèo
.
Trôi Dạt Bất định
Nổi nênh một kiếp
Mỏi mòn đoản mệnh
Mênh mang nhạt nhẽo
Buồn
Vô vị buồn
Thê lương và ảm đạm…

BÀI CA VỀ SỰ DỬNG DƯNG

Ta không hề hào hứng với những lời khen
Có cánh và không có cánh
Vỗ mặt hoặc vòng vòng láng bóng
Không hào hứng
Không hề…
Tất nhiên không hào hứng với những lời chê
Nhọn gai bồ quân bồ kết
Phì phì hơi thở rắn độc
Không hào hứng
Không hề…
.
Ta không là thánh nhân
Tất nhiên
Không hào hứng với phép hiển thánh
Không hào hứng như vàng mong ném vào than lửa
Ta không là thánh nhân…
.
Khen và chê
Chê và khen
Đắp đổi xoay vần
Họa và phúc không quá một ngày
Thoắt có thoắt không thoắt mưa thoắt nắng thoắt vơi thoắt đầy
Hào hứng làm chi?
Hờn giận làm chi?
Nhiều yêu thì nhiều ghét
Tài như Nguyễn, như Cao còn gánh họa tru di
Ngàn đời  ôm hận
Chết không yên giữa miệng thế khen chê…
.
Bịt tai ngậm miệng nhắm mắt chín kiếp tu chưa đủ!
Ta tu một kiếp chưa xong
Mong gì bịt tai nhắm mắt ngậm miệng
Thôi thì
Giương mắt nhìn
Lắng tai nghe
Và nói những sở kiến sở tri sở cầu sở nguyện
Ai nghe, mặc
Ai không nghe, mặc
Hề chi!
.
Mênh mông cõi đời chật chội!
Chật chội cõi đời mênh mông!
Mang mang thời gian trôi chảy
Cõi ảo cõi thực vô thường
Ta gởi lời vào gió vào mây vào nước
Nào ai có hay!
.
Đã mang lấy Nghiệp!
Quá khứ, Hiện tiền, Vị lai
Trời đày
Khó thoát
Đời thế mà vui!

SAO KINH HÃI THẾ NGƯỜI ƠI!
[Viết tặng Cụ Liêu Thái]

Chỉ là để sống KHÁC đã là rất khó
Khác áo quần giày và dép – soi mói, dè bỉu, bĩu mỏ, trề môi
Khác kiểu tóc, kiểu râu – chỉ trỏ, phẩm bình, hậm hực
Khác ngôn từ – cảnh giác, ngờ vực, thậm chí là tức tối, hậm hực
Khác tư tưởng, khác tầm nhìn – thù hận, hằn học, rủa nguyền, đả kích thậm chí tìm cơ hội ăn sống, nuốt tươi
Chỉ là để KHÁC sao khó thế, sao gian nan thế, sao cay đắng thế, sao hiểm nguy thế?
Trời ơi!
Đất ơi!
Thánh thần ơi!
Chúa ơi!
Phật ơi!
Và người ơi!
Người ơi!
Người ơi!
.
Tôi từng chán nản và tự nhận thất bại
Bạn từng chán nản và tự nhận thất bại
Chúng ta từng chán nản và tự nhận thất bại
Không trừ một ai
Không trừ một ai.
.
Chúng ta mê đắm cộng đồng
Chúng ta mê đắm đồng phục
Chúng ta mê đắm số đông
Chúng ta mê đắm lối sống chung cộng đồng
Chúng ta mê đắm tinh thần đồng phục
Chúng ta mê đắm sức mạnh đám đông
Chúng ta mê đắm cuộc hành tiến hàng ngang
Chúng ta mê đắm bìu ríu, dung dăng dung dẻ
Chúng ta mê đắp hát đồng ca không cần phối khí mà chỉ cần lộp bộp vỗ tay
Bình yên, bình ổn, bình lặng, cào bằng
Chúng ta trượt dài trượt dài
Thông minh trong sự lười nhác
Chúng ta trở thành lục bình nổi trôi
Như lục bình nổi trôi
Như lục bình
Cơ chừng vĩnh viễn…
.
Sao kinh hãi thế người ơi!
.
Ngửa mặt nhìn trời!
Đọc câu thơ cũ
Trăm năm vẫn mới nguyên
Và ai ai hình như vẫn nhớ
“Dân hăm nhăm triệu ai người lớn…”(•)
Ai chịu lớn?
Ai có?
Có ai?
Chỉ có niềm tự sướng thì nhân đôi nhân ba nhân hoài nhân mãi
Phì đại niềm tự sướng
Teo gầy nỗi khắc khoải
Tôi, bạn, chúng ta vạn vạn nhà
Cùng tên gọi EM CHÃ(••)
Em chã, anh chã, đồng chí chã, bô lão chã, trí giả chã, thi sĩ văn nhân chã, nam phụ lão ấu chã…
Ngần ngật cười
Chí chóe thông minh
Chã từ đầu đến chân
Thập phần chã
Chã mười phân vẹn mười!
.
Người ơi!
—-
(•) Thơ Tản Đà
(••) Nhân vật nổi tiếng của Vũ Trọng Phụng 

Đặng Tiến (Thái Nguyên)

©T.Vấn 2024

Bài Mới Nhất
Search

t-van.net © 2024
All images © their rightful owners