
Hạc Bay – Tranh: (Nguồn: www.aquila-art.com)
1.
Một nghệ sĩ tài hoa vĩnh viễn ra đi!
Sinh thời, Bố tôi có lần bình thản nói “Giời gọi ai người đó “dạ”! Nhanh chậm chia đều ai cũng có phần!”
Bên trời Tây hình như có một triết gia lẫy lừng từng quả quyết : “Chỉ có một vấn đề triết học thực sự nghiêm túc: đó là sự tự sát – Il n’y a qu’un problème philosophique vraiment sérieux : c’est le suicide.”
Trời gọi tôi, gọi bạn, gọi chúng ta!
Thanh thản!
Chần chừ!
Vẫy vùng!
Tiếc nuối!
Khổ đau, ân hận, dày vò…
Niềm tin ngây thơ
Niềm hi vọng ngây thơ
Nhân sinh hữu hạn đầy rẫy lụy phiền
Ta ra đời – một bí ẩn và một thách đố
Ta tồn tại – thêm một tầng bí ẩn và thách đố
Ta mải miết kiếm tìm và ngây thơ hi vọng – bí ẩn và thách đố chất chồng thêm
Ta lạc giữa rối bời tơ nhện…
Tôi
Bạn
Ai dám tự gọi thay trời?
Thôi ra đi
Chắc chắn là nhẹ nhàng thanh thản
Bao khổ lụy trần ai nhớ và thương và buồn và nghĩ
Người chưa được trời gọi thêm thấm thía nỗi lạc điệu trống vắng
Tôi
Bạn
Ai nữa? Còn ai?
Không thể chịu nổi gánh nặng này,
2.
Mở ngẫu nhiên YouTube
Vang nhẹ KHÚC CẦU HỒN
Thăm thẳm khói sương chấp chới bay hoàng hạc
Xa dần xa dần xa dần lẫn vào mây trắng
Chuyển bài
Lại ngẫu nhiên MỘT CÕI ĐI VỀ nửa thảm sầu nửa thôi miên vẫy gọi
Hoàng hạc bay thảng thốt
Sông vắng quạnh hiu khúc Trương Chi
Khúc tì bà ngấn lệ…
Sáng nay ai được Trời gọi – ra đi?
Hoang vắng quá
Bình minh hoang vắng quá
Một tài hoa ta chưa từng được gặp
Cõi nhân gian rộng lớn vậy sao?
Ta bất chợt nhớ ngày này năm trước
Cũng một tài hoa ta chưa từng được gặp
Trời gọi và ra đi
Cõi nhân gian – chốn lưu đày thêm vắng!
3.
Lần lượt Trời gọi Ra đi!
Được hay là Mất!?
Tôi tiếc thương
Bạn tiếc thương
Và chúng ta rưng rưng, có thể…
Dang dở ư?
Không hề dang dở…
Những thiên sứ đã làm xong bổn phận – về Trời
Để lại chốn nhân gian
Những trang chữ
Những sắc màu đường nét
Những khối hình
Những giai điệu thanh âm…
Không có cái Đẹp nào dang dở
Và Dang dở nhiều khi Đẹp – Vĩnh – Hằng!
Người ở lại!
Tôi
Bạn
Chúng ta…
Hình như tất cả dở dang
Chưa thấy ai rõ nét
Chưa thấy ai định hình
Trời chưa gọi chốn lưu đày dài dặc chịu đựng
Quen nhàm
Vô tăm tích.
4.
Ta gọi những tài hoa là Thiên sứ
Trời đưa xuống nhân gian
Những Thiên sứ
Bụng không ba bồ chữ
Không thiên kinh vạn quyển
Lòng trúc rỗng không
Không hề biết cuộc chơi quyền lực cuộc chơi thấp cao tốt xấu thiện ác
Những Thiên xứ không hề bận tâm được mất
Không hề bận tâm giao đãi ngôn từ
Trong mắt chúng nhân họ đều là những ngoại lệ kì khôi
Ngoại lệ ngôn từ
Ngoại lệ sắc màu đường nét
Ngoại lệ giai âm
Ngoại lệ hình hài
Ngoại lệ tóc râu ngoại lệ dáng ngồi dáng đi dáng đứng…
Những Thiên sứ khiến cho cõi nhân gian tận độ phơi bày nhàm chán
Phơi bày nhăn nheo run rẩy già nua
Phơi bày nghiêm trang cằn cỗi
Phơi bày uyên thâm.xuẩn ngốc
Phơi bày sang trọng mốc thiu
Phơi bày thẩm mĩ nghèo thê thảm
Những Tài hoa Thiên sứ chợt đến chợt đi theo sách của Trời!
5.
Trời đã gọi – Dạ!
Ra đi nhẹ nhàng Thiên sứ Tài hoa!
Trần gian một thủa
Một thủa đắm đuối say mê
Một thủa yêu và được yêu và bị khước từ và bị hững hờ
Một thủa chói ngời
Một thủa bị khước từ ném đá xua đuổi…
Không oán hận
Nhung nhăng sống nhung nhăng chữ nhung nhăng màu
Mặt lòng …
Trời đã gọi – Dạ! Ra đi
Hạc vàng vỗ cánh một lần đi mãi!
Bay hoài mây trắng trời xanh! (*)
(*) Mượn ý THÔI HIỆU.
Đặng Tiến (Thái Nguyên)