
CLOUD (Nguồn: www.theglobeandmail.com)
MÂY TRƯỜNG SƠN
Bao giờ về lại Huế? Tôi không biết bao giờ!
Một câu hỏi… rất thơ! Câu trả lời… trớt qướt!
Năm bảy lăm như năm bảy mốt!
Ôi cái mặt ốt dột… như con khỉ mắc mưa…
.
Mới mà đã ngày xưa… nhớ cây dừa xanh ngọn.
Nhớ ai nghiêng cái nón… che mát bờ sông Hương!
Tôi đã vượt Trường Sơn! Tôi không còn như cũ…
Mơ hồ tiếng vượn hú. Soi gương… mình nhăn nheo!
.
Tôi mất rồi Tình Yêu? Tôi không còn Sông Núi?
Trường Sơn vẫn lầm lũi đi bộ tới Bình Tuy…
Đi tới khi, tới khi… gì cũng không phải Huế!
Hàng dừa xanh vẫn trẻ chải mướt gió phù sa?
.
Gió phù sa người ta… nghe rì rào rất lạ.
Tôi nghĩ mình chiếc lá lìa cành dòng nước trôi…
Có người nói xa xôi thì nhớ gì gần gũi…
Những gì mình đã nói… thì lời nói gió bay!
.
Thế mà Đông sang Tây…Thế mà mây vẫn thế,
thành mưa như giọt lệ rơi trên bàn tay người…
Tôi thật xa, xa rồi? Đi mua con tem dán
viết thư thăm bè bạn. Kệ nó, làng xóm xưa…
*
Cố Hương trong bài thơ tôi gửi về Cố Lý…
Tôi có gửi về Huế mặc dù đời đổi thay!
Năm, tháng… biết bao ngày: Thư hồi âm, không có…
Người Lính, cây Súng bỏ… hết rồi năm Bảy Lăm!
.
Hết rồi Bình Trị Thiên! Đổi đời Thiên Bình Trị…
Không còn đâu Cố Lý! Chỉ còn thôi… Cố Nhân!
Tôi không còn Thanh Xuân, người ta Lăng Cô, chắc?
Khói nhang bay thơm phức… Đâu cũng Đền, cũng Chùa…
.
Những ngôi mộ. Mả. Mồ. Hàng năm lũ cuốn hết.
Tất cả đều biền biệt… Nhớ miết mà Huế ơi!
Hàn Mạc Tử một thời có bài thơ thật đẹp:
“Sao Anh Không Về Chơi Thôn Vỹ / nhìn nắng hàng cau nắng mới lên…”.
.
Bao giờ tôi giữ lời, một lời hứa trớt qướt?
Người Lính đưa tay quẹt nước mắt năm Bảy Lăm…
Vẫn biết Hợp rồi Tan…
Mà tan thì không hợp!
.
Nước mắt rơi thì nuốt… trào thì chan Hương Giang…
sông nước trời mênh mang. Kim Long và Đại Lộc…
Thôi em về chải tóc,
gửi anh mây… mù sương!
.
…gửi anh mây Trường Sơn!
NGƯỜI XƯA NAY MẤY TUỔI
CÒN CONG KHÔNG CHÂN MÀY
Bạn nói thơ tôi buồn…Tôi biết nói gì hơn? Đưa cho bạn, bạn đọc, buồn thơ, hay buồn mình?
Mà, nếu bạn làm thinh thì tôi làm sao nhỉ? Hay chỉ nói: Thôi kệ, làm được thơ là Hay!
Hay… nghĩa là bóng mây / bay qua thềm mưa rớt? Xưa, nói mưa-ba-hột, nay nói mưa-bóng-mây!
Tôi ngửa hai bàn tay / hứng mưa, thèm nhỏ lại / giống như hồi lên bảy, giống cái thuở lên mười…
Đi học về thật vui… không màng quần áo ướt, có mưa chơi là được / vui suốt con đường về…
Hồi đó không nghĩ chi / đến trận đòn “ai biểu”. Hồi đó, nhỏ, chỉ hiểu… mưa là vì có mây!
*
Tôi úp mặt vào tay… khi không mà mình lớn… mình nhớ ai hàng xóm bỏ mình đi sang sông!
Mình, chàng trai lông bông, rồi thì mình vào lính. Đạn bắn không ai tránh / vì đạn bắn… tránh người…
Mình qua tuổi lên mười. Mình Hai Mươi, mình lớn… Dòng sông cứ cuồn cuộn / và dòng đời trôi theo…
Tự dưng có một chiều / mình ngồi trong rào kẽm… hỏi sao viên đạn xém / trúng mình để bay xa?
Tự dưng chữ Thái Hòa / viết ràn rụa nước mắt… Ai qua sông, mái tóc / còn bay bay trong mơ!
Tự dưng có ai ngờ, mình làm thơ buồn bả. Bạn đọc, không nói quá: “Thơ mày không có Hay!”.
Con sông thành sông mây. Biển rừng trời sương khói… Người xưa nay mấy tuổi / còn cong không chân mày?
Người-xưa-nay-mấy-tuổi-còn-cong-không-chân-mày?
Trần Trung Tá