NGUYỄN AN BÌNH: NGÔI NHÀ NHỎ CỦA TÔI

Căn Nhà Xưa – Tranh: MAI TÂM

Ngôi nhà nhỏ của tôi

Có giàn ti gôn bao mùa thắm đỏ

Rực hồng dưới nắng vàng một ngày ban mai

Nơi tôi nhìn thấy

Từng cánh ong mật bay về

Rong chơi tìm những hương hoa trong gió

Nơi mỗi ngày tôi đi về

Nơi có tiếng khóc cười của trẻ thơ ngày ấy

Nơi có lời giận hờn của người đàn bà tôi yêu

Luôn ấm áp ngọn lửa yêu thương

Và cái nghèo nhiều năm vây bủa

Cái lạnh hanh hao

Mong manh của một kiếp người.

.

Ngôi nhà của tôi ngày xưa đó

Giờ ở đâu

Thời gian đâu phải là một con đường

Để tôi có thể quay về

Những khi mệt mỏi

Ngôi nhà

Cách bao con sông cách mấy dặm trường

Nào có xa xôi gì đâu

Để tôi đem lòng thương nhớ

Để tôi gởi gấm tình yêu.

Khi cánh chim đã bay đi

Không hẹn ngày trở lại

Mùa đông ở trời xa không biết con có lạnh

Khi tuyết rơi trên những mái nhà

Từng chùm bông tuyết sao mà tinh khôi đến thế.

.

Tôi nhớ ngôi nhà nhỏ của tôi

Và từng cánh hoa ti gôn đỏ ngày ấy

Bây giờ sao xa ngái quá

Ừ! Đã xa lắm rồi

Khi tôi đứng bên đường

Nhìn dòng đời rơi như thác đổ chiều sương

Một nơi dòng sông đã buông neo dĩ vãng

Mịt mù khói sương

Không còn ai chờ tôi

Không còn ai đợi tôi

Không còn ai đón tôi

Khi mùa xuân chợt về bên song cửa.

NGUYỄN AN BÌNH

Bài Mới Nhất
Search