Picture of Ngộ Không Phí Ngọc Hùng

Ngộ Không Phí Ngọc Hùng

Gã thiền gỉa Ngộ Không, tên thật: Phí Ngọc Hùng, sinh năm 1944, Thái Bình, ở Hà Nội từ nhỏ. Năm 54 vào Nam học Nguyễn Trãi- Chu Văn An và Kiến Trúc. Năm 75 tới Houston, Hoa Kỳ. Hiện về hưu và đang vật lộn với chữ nghĩa hàng ngày. Tác phẩm đã xuất bản: Phiếm Sử Lược Truyện (2016); Một Chút Dối Già–Tập Một (2016); Một Chút Dối Già Tập Hai (2017); Chữ Nghĩa Làng Văn (I) (2017); Một Chút Dối Già – Tập Ba (2017); Chữ Nghĩa Làng Văn (II) (2017); Chữ Nghĩa Làng Văn (III) (2018); Một Chút Dối Già – Tập Bốn (2019); Một Chút Dối Già – Tập Năm (2020); Chữ Nghĩa Làng Văn (IV) (2023);

Ngộ Không Phí Ngọc Hùng: Vòng tử sinh

            Những Vòng Đời – Tranh: Mai Tâm Trời hết nắng thì mưa, mưa lâm thâm, ông anh vợ ghé nhà… Ông đồng canh, đồng tuế với người viết nên rất gần gũi những khi trà dư tửu hậu. Ông giống những bậc trưởng thượng của người viết vào thời buổi 54 mới di

Đọc Thêm »

Ngộ Không: Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 154)

  Chữ nghĩa làng văn Ở đâu nhà văn và nhà giáo cũng có quan hệ khá chặt chẽ với nhau. Cả hai loại người này đều sinh hoạt trong thế giới sách vở. Hậu quả là phần lớn các nhà văn đều có khuynh hướng viết văn như một nhà giáo. Một biểu hiện

Đọc Thêm »

Ngộ Không Phí Ngọc Hùng: Khoả thân ngồi

Nu Assis – Tranh: Pablo Picasso (1905) Từ phòng triển lãm về, lẽo đẽo bám theo ông là những bức tranh trừu tượng đầy ”ấn tượng” ngập ngụa màu sắc chồng lên nhau, dầy như bức phù diêu nơi đình chùa. Nhiều tên của hoạ phẩm còn hình tượng hơn cả tác phẩm nữa, ấy

Đọc Thêm »

Ngộ Không: Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 153)

  Chữ nghĩa làng văn  Trong bài Khen vợ của Trần Tế Xương hai câu mở đầu: Quanh năm buôn bán ở “ven” sông Nuôi đủ “đàn” con với một chồng Thực ra hai câu này là: Quanh năm buôn bán ở “mom” sông Nuôi đủ “năm” con với một chồng Mom đây là phần

Đọc Thêm »

Ngộ Không: Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 152)

  Giai thoại làng văn Là bạn của Nam Cao, Tô Hoài cũng không dễ chịu về tiền nong hơn mấy chút, nhưng tương đối anh cũng đỡ lo lắng và cũng đỡ phải vật lộn với sự sống hàng ngày như Nam Cao. Có lẽ vì thế giọng văn của Tô Hoài ít chua

Đọc Thêm »

Ngộ Không: Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 151)

Giai thoại làng văn  Nguyễn Khải cũng kể lại, hôm ấy anh ngồi chủ tịch đoàn. Có một cậu nói nhỏ với anh: – Ông Lành (tức Tố Hữu) đang nói sao cậu lại cười?  Khải sợ quá, vội chối: – Không, răng tôi nó hô đấy chứ, tôi có dám cười đâu!  (Hồi ký

Đọc Thêm »

Ngộ Không: Ngồi ở quán nhậu…

         Quán Vô Ưu – Tranh: Thanh Châu     Lần này về thăm quê nhà, bụng dạ cứ bơ bải với ăn thịt trâu không tỏi, ăn gỏi không lá mơ…hiểu theo cụ Tản Đà là…ăn không ngon. Vừa lúc thằng bạn Nam kỳ biết tôi có căn tu, với tu chùa chẳng bằng

Đọc Thêm »

Ngộ Không: Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 150)

  Tam tự kinh Nhân chi sơ: Sờ vú mẹ Tính bản thiện: Miệng muốn ăn Tam tự kinh: Rình cơm nguội Đó là những câu trong sách Tam tự kinh (Kinh ba chữ) trong quyển sách Vỡ lòng của những học trò “Cầm miếng bánh đúc chạy quanh nhà thầy” để học chữ Hán

Đọc Thêm »

Ngộ Không: Thổ ngơi ký sự    

           Ảnh (Lưu Na)  Tạp bút được vụng câu vụng chữ khươm mươi niên trước trong tâm thái vong gia thất thổ, tôi như xẩm tìm gậy tìm về đất quê với hương ước, thần phả này nọ. Một ngày, bạn cũ trường xưa tếu táo hãy mọt sách ăn giấy

Đọc Thêm »