Ảnh: teahouse.buddhistdoor.net
BÀI CA LÊN ĐƯỜNG
[Nhân Hành giả Thích Minh Tuệ lên đường sang Đất Phật. Đi theo bằng bài ca này.]
—‘
Tây Trúc như một niềm ấp ủ
Vạn dặm đường dài quyết một lần
Bộ hành cất bước về với Phật
Chân trần! Chân trần! Chỉ chân trần!
.
Cứ lặng lẽ ngày đi đêm nghỉ
Không cần rực rỡ áo cà sa
Trong tay chỉ lõi nồi cơm điện
Chuông mõ không. Cũng không hương hoa.
.
Cũng không cần vạn trang kinh sách
In trên giấy tốt chữ nạm vàng
Càng không cần linh đình đón rước
Khước từ tất cả mọi cao sang.
.
Đường ngàn dặm từ Nam ra Bắc
Lặng thầm tu pháp hạnh – đầu – đà
Bỗng dưng cõi ta bà sóng dậy
Cười tươi thôi! Tất cả cho qua.
.
Chỉ cầu cho mọi người hạnh phúc
Ai cũng được vui. Cũng được vui
Ác! Thiện! Thiện! Ác! Như bóng chớp
Ngược. Xuôi. Xuôi. Ngược. Ở lòng người.
.
Hình như chưa đủ Duyên đủ Phước
Trần ai cõi tục chốn quê nhà
Đành giã biệt! Thôi đành giã biệt
Ngoảnh mặt hương quan…Mịt mờ xa…
.
Ngoảnh lại quên nhà…trập trùng núi
Vần vũ mây mưa bạc một màu
Chùa lớn tượng to đua chen mọc
Thuyền từ biết neo đậu nơi đâu?
.
Mang mang trời mây cùng nước biếc
Lên đường! Thôi bỏ! Chẳng tiếc chi
Khắc đi khắc đến chân mềm đá
Hữu duyên. Vô sự. Có ngại gì.
.
Ôi! Ngọn Linh Sơn! Gần! Gần lắm
Ô! Vườn Lộc Uyển! Xa! Thật xa
Nào cất bước! Cứ đi. Là đến
Thủy chung Ta vẫn cứ là Ta.
KHI CHÁN [CHẢ BUỒN] CHẾT THÌ BẠN LÀM GÌ?
Còn tôi, khi chán [chả buồn] chết,
Lặng lẽ tìm cơm nguội, ngồi ăn.
Nhìn lên cây hóng đàn chim đậu
Vui cùng đám trẻ chơi đáo, khăng.
.
Quên phắt nó đi – những trò nhảm,
Tự đun nước pha một ấm trà.
Ô! Mùa đông! Mùa đông xứ Bắc!
Độc ẩm! Sướng đời! Cười ha ha.
.
Đừng xem cái này cùng cái nọ,
Xem rồi thèm chết như thèm ăn.
Ra vườn hứng lên thì trồng cỏ,
Vạn lần hơn nghe mãi…nhân văn.
.
Tránh. Tránh xa hội này nhóm khác,
(Tiềm ẩn bao nhiêu cuộc…cãi nhau).
Mua bột về tự tay làm bánh,
Chắc chắn vui! Bái bai muộn sầu!
.
Thôi xin đừng có mà đọc điếc,
Nhìn vịt trời bay thấy thú hơn.
Lũ chim hoang còn biết tránh rét,
Sao ta tự rước lấy hận hờn?
.
Chơi phây búc? Tất nhiên. Không thể…
Thơ cô văn? Đừng ngó đừng nhìn!
Dù kèm ảnh rất chi bắt mắt,
Bởi đọc rồi! Óc não liêng biêng/Có thể nổi điên!
.
Những thần đồng, thần chì, thần sắt
(Lên mạng chém gió). Cũng bỏ qua.
Thôi thì xem như là mất điện,
Bởi phần nhiều toàn là ba hoa.
.
Nếu được tặng thơ? Xin cứ nhận,
Đãi bôi. Khen lấy được vài câu.
Chớ dại chê. Mà ăn gạch đá,
Chẳng sứt tai thì cũng bươu đầu!
.
Khi thấy chán chẳng buồn chết nữa,
Tự chữa lành như vậy….Thấy hay.
Lời lăng nhăng xin tặng miễn phí,
Ơ kìa! Con bướm nó biết bay!
BÀN NHẢM…BẰNG THƠ!
Đống cứt đặc biệt những tưởng sẽ được bóng đêm thời gian phân hủy
Nào có ai ngờ!
Nó kiên trì kiên nhẫn kiên quyết đòi quyền tồn tại
Quyền hiện hữu dưới ánh sáng mặt trời
Quyền được lan tỏa “lan huệ chi hương…”!
Và…
Bất ngờ hơn mọi bất ngờ
Vào một ngày dở nắng dở mưa dở sáng dở tối hỗn độn càn khôn nhá nhem nhật nguyệt
Nó trồi lên
Đống cứt đặc biệt được rưới tí nước hoa mạt hạng
Mùi
Mùi
Mùi
Nồng nặc lại bay lên
Bịt mũi thì nó ngấm vô da thịt!
Nhắm mắt làm ngơ nó vẫn lởn vởn trong đầu
Cứt cũng có quyền tồn tại
Quyền tạo hóa ban cho
Mùi thúi
Ừ thì thúi
Nó đ…cần bốc thơm!
Từ ngày xuất hiện nhất đẳng hành giả hạnh đầu đà
Ta bừng ngộ
Quyền được thối tha là bất khả phạm xâm
Bất khả
Rưới nước hoa
Đ…cần!
Ta khiêm nhường ngôn từ từ thẳm sâu tâm can
Dù – sao – con – cũng – chúc – cho – cứt – được – mãi – mãi – hạnh – phúc!
Bởi ô nhục hay vẻ vang
Trở bàn tay dễ ợt!
Đặng Tiến (Thái Nguyên)
(Trích tập thơ THƠ NHẶT TỪ VỈA HÈ sắp xuất bản)
