
The Poet – Tranh: Marc Chagall (Nguồn: www.marcchagall.net)
1.
Tự hào mình là người Thái Nguyên
Thủ đô gió ngàn
Tự hào mình là người Hà Nội
Thủ đô ngàn năm văn hiến
Tự hào mình là người Phú Thọ
Đất Tổ Hùng Vương
Tự hào mình là người Côn Đảo, Phú Quốc
Từng một thời địa – ngục – trần – gian
Tự hào mình là người Quảng Trị
Từng diễn ra trận Thành Cổ bạt vía kinh hoàng
Từng có đấu cờ đấu loa vĩ đại giữa hai bờ Bắc Nam trước khi thống nhất giang san
Tự hào mình là nhà giáo
Người gieo chữ muôn phương và có tân cổ mẫu mang tên Giáo Thứ
Tự hào mình người hoàng tộc
Có Đức Vua Minh Mạng và có minh mạng thang danh vang bốn cõi
Tự hào mình gốc làng Vũ Đại
Nơi trời sinh một cặp Thị Nở – Chí Phèo không kém thua Chúc Anh Đài – Lương Sơn Bá, Romeo and Juliet
Tự hào mình là người Việt Nam
“Chân dép lốp mà bay vào vũ trụ” (*)
.
Tôi tự hào
Bạn tự hào
Chúng ta tự hào
Như đã tự hào
Như đang tự hào
Như sẽ tự hào
Nào
Hát mãi lên đi!
Thét vang lên nào!
Nếu mệt thì uống nước lọc nhãn LA VIE!
—-
(*) Thơ Tố Hữu
2.
Phần quà lần đầu tiên được chia đều cho bá tánh
Việt Nam đồng mệnh giá Một – trăm – ngàn!
Bạn có thể không nhận
Một số trong chúng ta không nhận
Lí do một ngàn lẻ một
Không sao
Quyền của bạn
Của tôi
Của chúng ta
.
Quyền được buồn được vui được suy tư được sầu muộn được hi vọng và thất vọng
Nhưng không có quyền áp đặt
Không có quyền giễu cợt bỉ bôi
Khi có vô số người không như bạn không như tôi không như chúng ta, một số…
.
Một trăm ngàn với những người bán vé số
Những em bé đánh giày
Những người vô gia cư nằm cầu nằm quán
Những người nông dân đầu hôm sớm mai dầm mưa dãi nâng
Những người đồng bào vùng lũ quét đi qua tay trắng trắng tay
Những người lao công quét rác đêm khuya
Những người dầm thân trong cống rãnh
Những người vô danh
Bên lề
Vắng mặt
Những người không như tôi không như bạn
Không rảnh rỗi
Không nhiều lí sự
Không bận tâm ngôn từ CHO hay TẶNG, BAN hay PHÁT
Niềm vui của họ thật thà
Một trăm ngàn hoặc 100k
Chắc chắn là hơn những lời có cánh
Chắc chắn là hơn một trời pháo hoa
Chắc chắn là hơn dằn vặt mơ mộng suy tư…
Bạn
Tôi
Và có thể chúng ta, một số
Có quyền gì mà giễu cợt bỉ bôi?
Đặng Tiến (Thái Nguyên)