
Cuối Hạ – Tranh (sơn dầu): MAI TÂM
NGÀY XƯA
Ngày xưa là một vườn thơ
ai như bông hoa nhỏ
đang hé nụ hồng
trong nắng sớm
vàng mơ
.
Ngày xưa là một vườn hoa
ta như con bướm nhỏ
ngu ngơ khua râu
nó nhút nhát
dại khờ
.
Ngày xưa là những huyền mơ
tháng ngày như sương mỏng
tan dần tan dần
tình yêu chết
hôm qua
.
Dạo này trông nó buồn tênh
đậu im lìm một chỗ
chẳng bận khua râu
tương lai đến
trong mơ
Sept. 2023
NGÀN XƯA
Cô bạn ngày xưa bạn biết không
cho tôi gặp lại chỉ một lần
sao bạn nghe rồi… rồi… làm thinh
nét xưa còn đó người xưa đó
thời gian như một cơn hồng thủy
Ngàn xưa tỉnh lỵ những ngây thơ
.
Cho tôi gặp lại người xưa ấy
kể chuyện ngày xưa trường lớp xưa
nói nhỏ bạn nghe tôi nhớ ai
tiếu diện ngoan hiền áo tiểu thơ
cho tôi gặp lại người bạn cũ
chỉ kể nàng nghe tôi đã yêu
.
Nét xưa còn đó người xưa đó
cô bạn ngày xưa của tôi đâu!
dường như có ai đó vỗ về:
“Chuyến về tuổi thơ không bán vé
Cô bạn trong… tim, tìm đâu xa!”
July 2022
PHƯỢNG XƯA
Mây giăng bên nầy
về mưa bên ấy
gởi hạt ân cần
thăm người năm cũ
gởi hạt mưa gầy
rơi trên má phai
hạ đỏ Phượng xưa
những chiều hai đứa
đưa nhau đi về
mưa khuya mộng lạ
người ơi quên sao!
.
Đường xưa chợ huyện
dáng người mây mưa
dặn lòng không nợ
sao hoài tơ giăng
mưa nào không buồn
tình nào không quên
tôi qua xứ người
tóc đời vài sợi
rơi ngang ngậm ngùi
tình đầu khó quên
nhớ người người ơi!
Oct. 2017
TÌNH XƯA ĐÃ MẤT
Em có bao giờ buồn không em
có nghe mằn mặn buồn môi mềm
có nghe tiếng thở dài độc thoại
lặng người nhịp một tiếng con tim
.
Em có bao giờ buồn không em
có lê đôi chần chồn lối mưa
có quơ hai nhánh tay mồi mỏi
ước lúc buông mình xuống cội hoa
.
Em có bao giờ buồn không em
mùa nguyên xuân đẹp chuyện hoang đường
mùa đông miên ấm nồng huyền thoại
ngắt cánh lụng là: không… có… không…
.
Em có bao giờ buồn không em
ta đi qua những tháng năm dài
nhớ những cuộc tình xưa đã mất
nên lời thơ có bao giờ vui
.
Đời ta ngu ngơ thuở yêu ai
bây giờ là những chiều và khuya
vừa xếp vần thơ vừa muốn khóc
nhìn quanh nhìn quẩn chỉ có ta
.
Đời ta là những bước mộng du
cả một dại dương mặt sóng duềnh
trầm tích đáy sâu thành đại lục
ngàn năm đại thụ rễ quấn quanh
June 2019
SUY NIỆM NGÀY XƯA
Cõi người, ta
phận người
trên con đường độc đạo về nơi hư vô nào đó
hành trang mang theo:
tình tự dân tộc
quê nhà xưa
chiến tranh
điêu linh
hòa bình
nghìn trùng cố quận
.
Vẫn còn
một góc nhỏ đáng yêu
một cõi riêng tư tuyệt vời
vùng tâm hồn cô đơn trăm năm
là người bạn tri kỷ
vỗ về ta
ngu ngơ suốt đời dù khởi đi ngây thơ non mướt hay kết thúc trong già cỗi héo hon
là thứ nước cam lồ
tưới mát phận buồn
là chút quà tặng hiếm hoi
chút mùi vị rong chơi
trên con đường cát bụi đầy vơi nhọc nhằn:
hoài niệm ngọt ngào
kỷ niệm vàng phai
những tháng ngày của một thời để yêu
vĩnh viễn
mơ hồ
đang trôi qua
.
Tháng ngày xưa*
trôi xa…
hồn tôi còn đọng mãi:
tháng ngày xưa
trôi xa…
(*mấy câu thơ ngô nghê 40 năm trước của chính tg)
Stanton Sept. 9th, 2023
VÂN HẠ
Cơn mưa đầu mùa hạ bất chợt ập đến khi tôi vừa đạp xe ra khỏi trung tâm thành phố theo hướng ngoại ô về nhà từ sở làm… vội vàng dắt xe vào một tiệm thuốc tây lúc này đã có chừng chục người đang chen nhau đụt mưa. Bầu trời vẫn trong xanh lạ thường.
Không ai bảo ai, không khí bình thường. Như mọi người tôi cũng hướng mắt nhìn ra màn mưa bên ngoài! Một lúc… Tôi nghe một cảm giác lạ lạ phía sau lưng. Tôi quay đầu nhìn: Một người đàn bà ngồi trên chiếc ghế đẩu, đầu quấn khăn kín đáo chỉ chừa ra một phần chính diện khuôn mặt đang nhìn tôi, hai tay âu yếm ôm một bọc nhỏ trong lòng cũng quấn khăn kín mít, gọn gàng. Người đàn bà không tỏ vẻ mất tự nhiên khi thấy tôi đã phát hiện việc nhìn lén người lạ. Đã vậy nàng còn mỉm cười rất thân quen với tôi! (tôi bắt đầu gọi người đàn bà là nàng vì nhìn kỹ một tí, một tí thôi, nàng còn trẻ lắm!). Tôi cười nhẹ đáp trả như một phản xạ tự nhiên, có phần lịch sự. Và… tôi bất chợt giật bắn người: Vân! Vân Hạ của tôi! Mối tình đầu của tôi! Vân Hạ đang ôm một đứa bé!
Vân Hạ vẫn giữ trên môi nụ mỉm cười. Nhưng hồn tôi đã khởi sự một cảm giác ngày xưa, thuở hai đứa còn ngày ngày bên nhau. Như có một luồng điện xao xuyến đang lướt qua từ giữa hai bả vai lên tới ót tôi . Cái cảm giác tôi vẫn hay cảm nhận mỗi khi xúc động! Tôi là một người đàn ông lãng mạn! Hễ yêu ai là yêu đến khôn cùng cảm xúc. Mang người mình yêu đặt lên những cung bậc hình ảnh đẹp nhất. Vân… ,tôi hay gọi nàng là Vân Hạ, vì hai đứa gặp nhau lần đầu vào một mùa hè, với phượng đỏ ve sầu và bầu trời lúc nào cũng xanh thẳm như cái tên của nàng, Vân Hạ nói:
-Anh khỏe không?
Một dòng xung điện lại xuất hiện, tuôn trào như một dòng dung nham. Giọng nói Vân Hạ vẫn thoáng nhẹ một chút ngọng mà dễ thương lạ vì còn đong đầy âm hưởng đang qua tuổi thơ ngây như ngay phút giây đầu tiên thuở duyên số đưa đẩy hai đứa quen nhau, được nghe từ Vân Hạ giọng nói lạ thường. Tôi vẫn còn nhớ như hôm qua việc phát hiện nầy, lúc đó Vân Hạ tỏ ra hơi giận dỗi vì tôi xem nàng còn trẻ con. Tôi biết Vân Hạ lúc nào cũng muốn làm một người lớn tuổi rồi, như tôi. Tôi run run:
-Anh khỏe. Anh mừng gặp lại em và… con!
Trông Vân Hạ nhỏ bé và ngoan hiền như một con mèo ốm. Nét mặt nàng trở nên sung sướng và hân hoan rõ ràng không che dấu. Bàn tay xinh đẹp ngày xưa không biết bao nhiêu lần tôi ve vuốt không chán khẽ lần vén lớp vải quấn quanh em bé cố ý bày ra ngay chỗ cần cho tôi thấy. Lúc này trông khuôn mặt và cử chỉ nàng hiền thục biết bao. Tôi hiểu ý nàng. Tôi chỉ còn có thể thốt nên vài tiếng yêu thương, nhưng chúng tôi đang thật sự hạnh phúc:
-Anh vui lắm!
Có một giọt nước mắt đang lăn dài trên má Vân Hạ!
Ngoài trời mưa đã bắt đầu thưa dần, bầu trời sáng thêm ra và tươi mát không còn oi nồng như trước cơn mưa. Mọi người tản ra đường. Cùng lúc này, một cảm giác lạ lạ lần thứ hai lại xảy ra. Tôi ngước nhìn và ngạc nhiên: Một người đàn ông đứng sau nàng từ hồi nào đang có vẻ bực bội nhìn tôi. Tôi đã không nhận ra người này ngay từ đầu vì lẫn trong vài người khác sau nàng. Cùng lúc tôi nghe giọng Vân Hạ chừng như lạc đi… như có một cơn gió lạnh ngắt tạt ngang làm tôi bừng tỉnh ngay:
-Ông xã em!
…Vậy là chúng tôi đã xa nhau từ cuối mùa hạ trước, vì thời cuộc, sau mấy đêm cuối cùng bên nhau và chúng tôi những tưởng không bao giờ còn có dịp gặp lại. Nhưng sau lần này sẽ là mãi mãi chia xa! Thôi thì cũng sẽ xem như một định mệnh đã an bài giữa tôi và Vân Hạ của tôi. Mọi việc tùy duyên. Biết làm sao được! Nhưng tôi chắc chắn một điều: Vân Hạ sẽ vui sống bên con như có tôi bên cạnh nàng. Ngày xưa tôi hay nói với nàng: “Vân Hạ sẽ sinh cho anh một cô bé giống y chang như mẹ nó!”
Stanton May 2023
Lê Minh Hiền
©T.Vấn 2023