Cảnh Người Xa Người… luôn tạo sự nhớ thương, càng cách trở, nỗi thương nhớ kia càng thêm sâu đậm và nhất là với những “Đôi lứa yêu nhau” nhưng vì lý do này hay duyên cớ khác đành chia phôi vĩnh viễn nhưng lòng vẫn luôn NHỚ về nhau! Chắc chắn, không ai quên câu:
“Chim xa rừng còn thương cây nhớ cội
Người xa người tội lắm người ơi!”
Và vì vậy, đây cũng là cơ hội để Những Bài Thơ Tình, những cánh thư hồi âm làm tốt nhiệm vụ của mình: là cầu nối cho tâm tình này!
Hôm nay, một ngẫu hứng chợt về, tôi xin viết lại chút tâm tình của “đôi lứa” đã chia xa… có lẽ là vĩnh viễn! Được viết sau khi đọc bài thơ của Thi Sĩ Trần Vấn Lệ.
Bài Thơ Khi Làm Rồi
“Sáng. Mở cửa sổ. Sương tràn vào từng khối vuông. Khép lại cửa sổ buồng, sương tản ra như khói. Em ơi, anh nói: “Anh Nhớ Em”.
Bài thơ mới một chữ, làm thêm, Cũng chỉ là chữ “Nhớ”. Thế là bài thơ dang dở sao vẫn nhớ tràn đầy? Anh chúc em hôm nay, không ngoài một chữ “Đẹp”.”
Bài thơ không chấm hết dù một chữ, ngộ ghê. Tại em đó thôi hà, anh nhớ em biết mấy! Hỡi những dòng sông chảy chắc không bao giờ ngừng, bởi trái đất chưa nổ tung và khi trái tim anh còn đập? Anh nhớ em cùng khắp từng sợi tóc trên đầu, từng chút màu sương khói…
Anh nói, anh đang nói bên tai em phải không? Thương quá má em hồng. Thương hoa đào Đà Lạt. Hoa quỳ vàng tháng Chạp ôi áo dài em bay… Chúng mình đang đâu đây, đầu non hay cuối biển?
Bao giờ chim én liệng trên thành phố ngày xưa? Một thành phố như mơ buổi mai sương trắng phủ. Anh đi luồn trong rú, anh đi tìm trái sim, đói lòng ăn nửa em, đói lòng anh ăn hết…Và, rồi, thì, anh chết: Một Người Lính Vô Danh!
Hồi đó, anh tóc xanh, bây giờ, anh, tóc bạc, anh, nhớ quá, Đà Lạt, anh nhớ quá, em, ơi! Bài thơ anh làm rồi… cũng chỉ một chữ Nhớ!”
Anh à,
“Nhớ” như anh nói, em chợt liên tưởng đến bản nhạc “Ở Hai Đầu Nỗi Nhớ” của NS Phan Huỳnh Điểu… “… đã mấy triệu hạt rồi mà chưa vơi nỗi nhớ…”. Với anh, e rằng còn hơn thế nữa; anh đã chẳng từng nói:
Mình xa nhau đã năm mươi năm, năm mươi năm là trải 2 thế kỷ- hai thế kỷ mình xa. Hai thế kỷ em hát mỗi bài Tình Xa và anh thì nghe mãi… Bài hát xuyên Đại Dương mà chắc chắn không lạc vào biển cả, bởi vì:
“Bài thơ không chấm hết dù một chữ, ngộ ghê. Tại em đó thôi hà, anh nhớ em biết mấy! Hỡi những dòng sông chảy chắc không bao giờ ngừng, bởi trái đất chưa nổ tung và khi trái tim anh còn đập? Anh nhớ em cùng khắp từng sợi tóc trên đầu, từng chút màu sương khói… “
Ôi! Là chữ Nhớ chớ gì! Anh nhớ Đà Lạt, nhớ Thông xanh, nhớ phấn thông vàng, nhớ những tà áo trắng của học trò, của em… Và cả những đau buồn, bất hạnh… Nhớ từ thuở tóc còn xanh và cho cả đã nhuốm màu sương khói! Một Tình Yêu không giới hạn! Vượt không gian và bất chấp cả thời gian… Em biết sao mà đáp tạ cho vừa…
“Anh nói, anh đang nói bên tai em phải không? Thương quá má em hồng. Thương hoa đào Đà Lạt. Hoa quỳ vàng tháng Chạp ôi áo dài em bay… Chúng mình đang đâu đây, đầu non hay cuối biển?”
Là “đầu non- là cuối biển” và nỗi nhớ mênh mông- vời vợi, khắc khoải xuyến xao… Mà không chỉ riêng ai- là cả anh, cả em cơ mà…
Anh à, thời gian vô tư và vô tình lắm! Nó vẫn trôi, cứ trôi… ai xanh tóc, ai bạc đầu cũng mặc, chỉ mỗi tấm lòng son mình giữ mãi. Lại sắp rồi, mùa Xuân mới sẽ về! Để đáp lời anh hỏi:
“Bao giờ chim én liệng trên thành phố ngày xưa? Một thành phố như mơ buổi mai sương trắng phủ. Anh đi luồn trong rú, anh đi tìm trái sim, đói lòng ăn nửa em, đói lòng anh ăn hết…Và, rồi, thì, anh chết: Một Người Lính Vô Danh!”
Nhưng nghe buồn biết mấy! Ăn chi cho hết trái sim, rồi đòi chết? Một nửa thôi, nhớ giùm “một nửa” để còn phần người ta với!
“Hồi đó, anh tóc xanh, bây giờ, anh, tóc bạc, anh, nhớ quá, Đà Lạt, anh nhớ quá, em, ơi! Bài thơ anh làm rồi… cũng chỉ một chữ Nhớ!”
Biết rồi, bài thơ cũng chỉ Nhớ- một chữ NHỚ mà thôi! Mình chia đôi anh nhé!
Bây giờ, chuyện “trái sim xẻ nửa hay ăn hết” e chẳng còn quan trọng khi sáng nay bè bạn nhận tin: Thi Sĩ vừa qua cơn bệnh ngặt! Theo như tin từ anh T.Vấn, đã được chính Thi Sĩ chia sẻ trên FB:
“BIẾT ƠN Anh T.VAN
email từ Texas:
T.Vấn
You
Kính chúc anh TVL vượt qua mọi thử thách.
Anh không thua đâu.
Anh tin tôi đi!
Những thi sĩ không bao giờ ra khỏi đời này.
T.Vấn”
Chuyện “Trái Sim” ăn hết… cho qua đi, thì hôm nay tình cờ tôi đọc tiếp bài:
“NGÀY XUÂN KHÔNG NẮNG” cũng của TS Trần Vấn Lệ.
Có lẽ từ hôm em có vẻ không vui khi nói với anh rằng: “Mùa Xuân là của chung thiên hạ, riêng với em thì…mùa giá băng!”.
Em ngước đầu lên, em hất tóc. Ngày Xuân không nắng tóc không xanh mà xanh vầng trán em hiu hắt, mà tím bàn tay nỗi bực mình!
Em cúi đầu đi suốt dọc hiên. Cành soan lộc nở gió đơm nghiêng, em không ve vuốt mùa Xuân mới mà hứng mưa tung những hạt huyền…
Cũng ngộ, năm nay, năm rất ngộ, tháng Ba giờ đổi, có gì đâu! Bảy giờ sáng vẫn còn trăng hiện như tháng Giêng, Hai, lạnh, tối mù!
Ờ nhỉ năm này năm địa chấn, rung trời chuyển đất động tâm can. Em buồn gậm nhấm câu thời tiết, anh cũng nghe lòng anh xốn xang…
Có lẽ từ hôm Tết tới giờ, anh làm không được một bài thơ! Em chờ em đợi em ngao ngán, mình mất niềm vui như ước mơ…
Tôi xin được góp lời:
“Có lẽ từ hôm em có vẻ không vui khi nói với anh rằng: “Mùa Xuân là của chung thiên hạ, riêng với em thì…mùa giá băng!”.
Cớ sao mà em nói như vậy? Thi Sĩ liệu có tìm chăng “cái nguyên nhân”?!
Nguyên nhân có phải tại khúc này:
“Có lẽ từ hôm Tết tới giờ, anh làm không được một bài thơ! Em chờ em đợi em ngao ngán, mình mất niềm vui như ước mơ…”
Thiệt chớ, không buồn mới lạ, Thi Sĩ mà sao đứt nguồn thơ?! Có khi đây cũng đồng nghĩa với việc “Thi Nhân hơi bất an!” Chắc là không khoẻ rồi chăng?!
Điều nghi ngờ ấy, mới sáng nay đã được anh T.Vấn giải đáp bằng một tin gửi cho Thầy Trần Vấn Lệ và được Thầy đưa lên FB với lời cám ơn! Trong Email ấy, tôi tâm đắc nhất câu nhắn gửi cuối cùng:
…
“Anh tin tôi đi!
Những thi sĩ không bao giờ ra khỏi đời này.”
Mong vậy lắm thay! Nhưng thật sự, trong tôi vẫn vương vấn nỗi đắn đo: Liệu câu “Những thi sĩ không bao giờ ra khỏi đời này.” có hàm chứa cái nghĩa sâu xa nào chăng?! Đời người ai chẳng qua Sinh, Lão, Bệnh, Tử, hai chữ Vô Thường có chừa một ai đâu! Qua bài viết này, tôi cũng xin chân thành gửi đến Thầy, đến Thi Sĩ Trần Vấn Lệ lời cầu chúc Bình An, Phước Như Đông Hải- Thọ Tỷ Nam Sơn!
Thai Ly.
