T.Vấn

& Bạn Hữu

Văn Học và Đời Sống

Trần Lê Việt: KẺ LẠ (Nhạc)

Share on facebook
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Tranh: Thanh Châu

KẺ LẠ

Sau thời gian dài xa cách, tôi trở về Sài Gòn vào một ngày cuối năm.

Trong cái xô bồ và hỗn loạn của thành phố đang thay đổi, tôi cảm nhận được nỗi bơ vơ và lạc lõng của mình ở một nơi mà trước đây tôi cứ ngỡ là mình biết tên từng quán cà phê, thuộc tên từng con đường, từng góc phố, thậm chí nhớ cả vị trí viên đá bị bong ra trên lề đường Tự Do phía trước Vương Cung Thánh Đường.

Tôi lang thang suốt buổi chiều 30 Tết như một kẻ lạ ngay trên chính quê hương mình, trên thành phố nơi mình được sinh ra và lớn lên suốt quãng đời niên thiếu.

Tôi đi dưới hai hàng me cao vút trên con đường dẫn về ngôi trường xưa, ở đó tôi như nhìn thấy lại hình ảnh chàng trai trẻ, là tôi, đang đứng trò chuyện thân mật với cô bạn gái, cạnh gốc me ngày cũ.

Từ những hồi ức về một ngày cuối năm tái ngộ Sài Gòn đã hình thành nên ý tưởng cho cả lời lẫn nhạc của bài Kẻ Lạ dưới đây.

Trần Lê Việt

KẺ LẠ – Lời & Nhạc: TRẦN LÊ VIỆT

Ca Sĩ trình bày: ĐÔNG QUÂN; Hòa Âm: MẠNH TRINH

KẺ  LẠ

Ta bước trên hè phố

Đạp lên dấu chân xưa

Nghe nhói đau lồng ngực

Sàigòn ơi, Sàigòn ơi

Đi mãi trong chiều vắng lặng

Thành phố bỗng dưng xa lạ

Nghe nhói đau lồng ngực

Sàigòn ơi, bơ vơ

.

Người lữ khách tha phương về

Cô đơn giữa cố hương

Chiều ba mươi lang thang

Tìm mùa xuân năm ấy

.

Ta vẫn mong nhìn thấy lại

Hình bóng dấu yêu năm nào

Tuy biết là vô vọng

Sàigòn ơi, xa xôi

.

Về ngang đường cũ, hàng me xanh đã già

Nhìn ra người quen năm trước

Cây run run cành lá

Ta rưng rưng giọt lệ

Đôi bạn già câm lặng

Đứng nhìn nhau não nề

(Trích: CD KẺ LẠ)

Trần Lê Việt

©T.Vấn 2023