01/01/2017
Yên Đông: CHUYỆN TÌNH EM MƯỜI SÁU

lieu-trai-chidi

Tranh- Thanh Châu

Rời tuổi học anh đi vào cuộc chiến

Bước chân đi còn vướng lá sân trường

Nợ sách đèn đành gác lại sau lưng

Quên tuổi học anh đếm dần tuổi lính

 

Em mười sáu em đã nhiều bản lĩnh

Anh hai mươi anh còn quá ngây ngô

Bước chân vô em liền kết làm bồ

Rồi phải ẵm phải bồng anh luống cuống

 

Lần đầu tiên anh để em nằm xuống

Tháo em ra từng mảnh để làm quen

Tay mân mê sờ mó lộn tùng phèng

Em bé xíu phụ tùng sao lắm lắm

 

Kia chốt khóa còn đây là cơ bẩm

Dưới lỗ chiếu môn trên đỉnh đầu ruồi

Khó khăn nào rồi cũng vượt qua thôi

Rốt cuộc cái của em anh biết cả

 

Lần thứ nhất đưa em vào tác xạ

Đã lên vai sao chẳng chịu nằm yên

Để cho anh bóp trật mấy phen liền

Đạn anh mất may cò em còn đó

 

Điểm hồng tâm anh biết rồi rất rõ

Mà vì sao anh ấn mãi không vô

Thôi cảm thông cho lính mới nghe bồ

Đợi hôm khác xin em đừng bứt rứt

 

Rồi đêm đến ôm em bò hỏa lực

Nước dầm dề lấp cả lổ châu mai

Đang hăng say nên anh vẫn miệt mài

Bò tới đích chân tay rời rã hết

 

Suốt đêm đó anh ngồi la ngồi lết

Lau chùi em mà chẳng dám thở than

Vừa ngã lưng thì đêm cũng vừa tàn

Lật bật dậy thêm một lần chà láng

 

Đã lỡ cởi thì thôi đành phải ráng

Đoạn đầu tình anh chấp nhận gian lao

Giọt mồ hôi thay những giọt máu đào

Ba tháng lính dạn dày phong cách lính

 

Em mười sáu em đã nhiều bản lĩnh

Anh hai mươi anh nào kém oai phong

Lúc giao tranh nếu em chẳng rỗ nòng

Đường khương tuyến đưa anh vào chiến thắng

 

Em trần trụi suốt bốn mùa mưa nắng

Dục lòng trai đứng thẳng dáng kinh kha

Quyết xông lên gìn giữ mảnh san hà

Mỗi bước tiến ghi lời nguyền sát thát

 

Tháng tư đen em về tay kẻ khác

Anh bàng hoàng sực tỉnh giấc nam kha

Nửa vòng tay buông lửng gánh san hà

Từ ánh sáng anh trở thành bóng tối

 

Anh viết vội mấy dòng thơ sám hối:

“Thân oán thân thêm lòng hận lòng

Hổ người hổ cảnh thẹn non sông

Nửa đời trung dũng trai lầm chúa

Một liếp truân chuyên gái lộn chồng

Những tưởng chân khua xiềng nô lệ

Nào ngờ tay xiết chặt cùm gông

Cúi đầu tạ tội ơn sông núi

Bên tiếng hoan ca,tiếng nấc lòng”

 

Anh điêu đứng giữa tháng ngày biến động

Em chơi vơi bên cửa đóng then cài

Một cuộc tình đã mất dấu tương lai

Nghe tiếng quốc gọi đêm dài áo não

 

Em mười sáu em vẫn tròn mười sáu

Anh bây giờ anh đã luống năm mươi

Bao hương yêu anh hiến trọn cho đời

Giờ còn lại ngón tay gầy lóng cóng

 

Thế mới biết cuộc đời là huyễn mộng

Mộng tan rồi ta cũng chỉ là ta

Mấy mươi năm chừng như giấc kê gìa

Hai mươi đó bây giờ năm mươi đó

 

Xót thương thay cho đàn con cháu nhỏ

Lớn lên còn gặp em nữa hay không

Mảnh giang san pha chút nợ tang bồng

Trong vị ngọt chứa trăm ngàn cay đắng

 

Lời cuối cùng anh viết trong im lặng

Hãy quên anh và quên cháu con anh

Để chúng yên vui trong giấc mộng lành…

 

YÊN ĐÔNG

 

 

©T.Vấn 2017