01/27/2017
Lê Mai Lĩnh: Giao Thừa Năm 37 Tuổi

tái chiếm cổ thành
Tái Chiếm Cổ Thành – Tranh: Mai Tâm

Ta tù nhân hề, khi nước nhà thống nhất

Khi độc lập hề, dân đói quanh năm

Ôi Đảng quang vinh hề, chỉ hay mồm mép

Mấy mươi năm rồi, nước chỗ yên nằm

 

Ta nay đã 37 tuổi tròn

Đầu lốm đốm với hai thứ tóc

Nhớ từ thuở còn thơ đi học

Qua đồng làng, ruộng lúa, nương khoai

Thấy những đàn trâu ăn cỏ mệt nhoài

Và những bác nông phu suốt đời vất vả

Ta thấy xót xa cõi lòng khôn tả

Mong có ngày đất nước tiến lên

Mong có ngày cơ giới làm nền

Để giải phóng sức người lao động

Ôi tuổi thơ ta với những tháng ngày trầm thống

Ôi những ngày cuốc đất hái rau

Cơm không đủ ăn, thiếu thuốc khi đau

Phải lên rừng vào truông kiếm củi

Tuổi thơ ta với những tháng ngày lầm lũi

 

Khi lớn lên nhận tay đời khẩu súng

Để sửa sai người anh em khoác áo chiêu bài

Nào Độc Lập, Tự Do, Hạnh Phúc

Ôi những trò bịp bợm, quái thai.

 

Nào ngờ đâu trong cơn mặc cả

Của lũ người mua bán chiến tranh

Chúng trao ta vào tay đối nghịch

Ôm hận tù đày, tội phạm chiến tranh

 

Ta được người mệnh danh giải phóng

Đưa xuống tàu từ giã miền Nam

Ra tới đây núi rừng Việt Bắc

Tù khổ sai, không được than van

 

Nhờ ra đây ta còn thấy lại

Những chiếc cày và mấy con trâu

Những cụ già còng lưng cày cấy

Trên ruộng đồng nước lũ thật sâu

Và những em thơ chân đất đến trường

Như ta đã ba mươi năm về trước

Ôi em thơ ngây áo quần tơi tước

Đất nước thống nhất rồi, em có hay

 

Nhớ một lần đi gánh gạo Bằng-La

Ta thấy lại cảnh đời năm cũ

Mẹ 60 cày sâu ruộng lũ

Mắt sáng ngời khi bắt được con cá to bằng ngón tay

Và những em nhỏ mặt mày đen đúa

Thơ ngây đâu, tuổi trẻ cũng không còn

Sao Đảng nói các em là những

Đã làm người, Ông chủ tí hon

Bác đã cho các em rất nhiều bánh

Vẽ trên giấy tha hồ mà ăn

 

Nầy em nhỏ cầm đá ném vào đầu ta

Trên đoạn đường gần ga Hà Nội

Nếu không nhanh tay ta đã u đầu

Chắc em buồn lòng không thơi thới

 

Đôi lúc các em cũng thành công

Nói cho để các em mừng

Bạn ta có đã năm, mười đứa

Đã sưng đầu chảy máu đầy lưng

 

Này cô gái chu miệng chưởi rủa mẹ cha ta

Trên đoạn đường gần ga Yên Bái

Chắc cô vui vì ta đã nghe

Chắc cô buồn vì ta đã cười

 

Dẫu thế nào ta vẫn khôn hơn cô

Này cô bé, sao không về đi cày

Ai bắt cô đứng đây giờ đó

Để diễn trò căm phẫn, lạ thay

 

Giao Thừa đến rồi, ban giám đốc đốt pháo

Bác Tôn chúc thư, trại đã mở đài

Bánh chưng bóc rồi, ta ăn một nửa

Từ từ thôi để hạnh phúc còn dài

 

Đã ba năm rồi ăn Tết trong tù

Vợ con ta ơi, bốn phương lưu lạc

Thôi đành xin lỗi vợ con

Đón Giao Thừa hề, ta ôm chiếc bánh

Nhân thịt ngón tay hề, ôi chiếc bánh chưng

 

Đã lâu lắm, ta thèm miếng thịt

Nay Tết đến rồi nhà nước mới cho

Ôi miếng thịt này sao ngon đáo để

Chẳng biết trâu hay ngựa hay bò.

 

Mặt trời mọc rồi ở Phương Đông

Chẳng thể phương nào khác như chúng muốn

Chiều nay lặn ở Phương Tây

Điều chắc chúng sẽ buồn

 

Ta thấy rồi trời Tự Do mở rộng

Song sắt nào khóa nổi hồn ta

Đón Giao Thừa trong nhà giam lạnh

Nhưng ấm lòng ta, niềm tin quê nhà.

(Trại tù Lào Kai 1978)
Lê Mai Lĩnh
©T.Vấn 2017