04/29/2019
Nguyễn Hàn Chung: Thơ Tình (Chay)

Gió Xóay – Tranh: Thanh Châu

 

Ca dao
dành cho đàn ông

Đàn ông nhẹ dạ là tiên
mất trinh tiết cũng chẳng phiền não chi
Đàn ông bẽn lẽn nhu mì
bao giờ cũng được cô dì biểu dương

Đàn ông hùng hổ chiếu giường
không lo đói rét tang thương xứ người
Đàn ông chưa nói đã cười
gái yêu người mẫu hoa khôi chật buồng

Đàn ông nghệ sĩ hát tuồng
dưới mông nghìn vạn fan cuồng say mê
Cả đời khỏi phải làm thuê
ở ăn đi đứng lề mề ngông nghênh

Mình không tài cán gì nên
suốt đời đắp một tấm mền rách tưa
Thơ ca ích mẹ chi trời
nó dày vò cả lúc người nhập quan

Kiếp sau nếu được làm đàn
bà thôi cổ quái điêu tàn cũng ưng

 

Dụ khị

Em đừng tin
bọn đàn ông

Mười tên hết chín
là không trung thành

Chỉ trừ
có một mình
Anh

Em điên
mới để
gã thành

Của chung.

 

Cho nên
tôi viết thơ tình rất chay

Tôi chửi thề loạn trong thơ
bỗng nhiên một bữa đang mơ mẹ về
nhìn tôi mẹ hỏi làm thơ
hay con chửi lộn với người con yêu

Thương thưa với mẹ đủ điều
mấy nhà thơ nổi tiếng đều chửi rân
rất nhiều tri kỷ tri âm
tán rung chuyển tán hà rầm mẹ ơi!

Vò đầu tôi mẹ mỉm cười
hình như con sắp bảy mươi con à
chửi thề thì mặc người ta
thơ tình thiên cổ không nhà nào điên

Rồ mà đem tục vào tiên
chửi vung vít chửi quàng xiên làm gì
thơ tình phải rất nhu mì
có phá cách cũng không đi trật đường

Tránh mòn sáo giết văn chương
nhưng không vì thế mà luôn chửi thề
mẹ không biết chữ đô, rề…
ba con rong ruổi sơn khê cả đời

Nhưng nhờ câu lục bát thôi
mẹ lơ tất cả những lời bướm ong
con đừng học thói đèo bòng
những câu chửi bới vào trong thơ mình

Nhớ lời mẹ dặn đinh ninh
cho nên tôi viết thơ tình rất chay

Nguyễn Hàn Chung

(Trích Lục Bát Tản Thần)

 

 

 

 

 

 

 

 

©T.Vấn 2019