07/26/2019
Thư ngỏ gửi nhân dân Trung Quốc

 

Người dân Trung Hoa ở TP Trùng Khánh, TQ. Photo Courtesy

(Nguồn: Báo Tiếng Dân)

Phạm Lưu Vũ

Trung Hoa là một dân tộc vĩ đại, cả nhân loại công nhận điều đó. Rực rỡ thuở bình minh Tam Hoàng khi thần, nhân là một, lộng lẫy thời thái bình Ngũ Đế, với Nghiêu, Thuấn tuyệt vời như một bài ca. Tỏ Trời, Đất mà vạch bát quái, thấu lòng người mà hát Kinh Thi… Lão Tử lấy Vô Vi làm đạo của Trời, Đất, Khổng Tử lấy chữ “Lễ” làm đạo của Nhân quần. Hai bậc Thánh nhân vạn thế ấy, Khổng Tử là trí tuệ, là đi hết cái đạo làm người, Lão Tử là tiến hóa, là đã đặt một chân sang con đường của siêu nhân loại.

Trung Hoa từng được coi là một trong những cái nôi của văn minh, chính vì khối trí tuệ tuyệt đỉnh của Nhân và Thiên ấy. Không dừng ở đó, sau Lão và Khổng, Trung Hoa còn được tiếp thu giáo lý của nhà Phật, đã thăng hoa thành những tuệ giác khổng lồ như ngài Trần Huyền Trang, như Thiên Thai Trí Giả… mà công đức của các Ngài, lớn đến nỗi, không chỉ đối với người Trung Hoa, Việt Nam, Nhật Bản… mà trùm cả tam thiên đại thiên thế giới này. Chính đạo Phật đã làm phong phú thêm ngôn ngữ Trung Hoa, chữ viết Trung Hoa, đạo lý của người Trung Hoa từ ngàn xưa đấy.

Đó là những cái vốn vô cùng quý báu, là niềm tự hào của muôn đời, khiến thiên hạ thế gian luôn phải kính phục. Không dễ dân tộc nào có được điều đó. Tiếc rằng các đời quân chủ nối tiếp nhau, hàng ngàn năm đã không học được gì mấy từ các Ngài, mà chỉ biết đề cao ngôi vị đế vương, bên trong thì nồi da nấu thịt, bên ngoài thì bành trướng Đại Hán… khiến cả dân tộc Trung Hoa mãi mãi chìm đắm trong nghèo nàn, chiến tranh và lạc hậu, có lúc còn không giữ nổi mình, bị ngoại bang đô hộ hàng trăm năm (thời nhà Nguyên), mấy trăm năm (thời nhà Thanh)…

Tuy nhiên, trong suốt mấy ngàn năm phong kiến, những bậc quân vương chỉ dùng một phần chữ “Lễ” của Khổng Tử, để cư xử với những lân quốc gần xa… thì cũng đủ duy trì lòng kính phục của thiên hạ. Song đến chế độ cộng sản, bắt đầu từ Mao, và ngày nay là Tập Cận Bình, thì toàn bộ chữ “Lễ”, tức là đạo “Nhân” đã bị vứt vào sọt rác. Tham vọng và những chủ thuyết bá chủ phản dân tộc từ thời Ngũ bá đã bốc cao ngùn ngụt, không còn trong phạm vi Trung Nguyên như ngày trước nữa, mà đã mở rộng ra phạm vi toàn thế giới, tức là phản lại cả nhân loại.

Vô Lễ tức là vô đạo. Hình ảnh đẹp của một dân tộc vĩ đại đã và đang lùi vào kí ức. Hai chữ Trung Quốc đang dần dần trở nên đồng nghĩa với xấu xa, mọi rợ, đồng nghĩa với phi nhân, tàn bạo, đồng nghĩa với lừa bịp, cướp bóc, đồng nghĩa với ăn thịt người…

Cả chính trị lẫn kinh tế, văn hóa… mọi thứ dính đến hai chữ Trung Quốc đều ẩn giấu trong đó những hiểm họa, độc hại. Từ đồ chơi trẻ em đến hàng điện tử, từ những tiện nghi đến nông sản, thực phẩm… từ bán rẻ đến cho không, v.v… Tất cả đều không thể lường được hậu quả. Xa thì Nam Mĩ, châu Phi… đã nhận ra điều đó, gần thì Philippin, Malaysia… Kề cận là Tây Tạng, Việt Nam, Duy Ngô Nhĩ… đang gánh chịu muôn vàn tai ương, đã và đang giáng xuống từ những cái đầu Đại Hán.

Nhà cầm quyền Bắc Kinh điên cuồng thực hiện trăm mưu ngàn kế bẩn thỉu và hiểm độc, lấn chiếm, ăn cướp lãnh thổ bất kể xa gần, lúc thì viễn giao cận công, lúc thì giả vờ ngược lại, song vẫn sẵn sàng tráo trở bất cứ lúc nào. Tráo trở với cả chính người Trung Hoa, tàn bạo với cả người Trung Hoa, không khác gì ăn thịt đồng loại, chỉ riêng vụ Thiên An Môn đã đủ chứng tỏ điều đó. Họ làm những việc tày đình, mờ cả nhật nguyệt như thế có phải vì “đại cục”, vì dân tộc Trung Hoa hay không? Tuyệt đối không. Ngược lại, đó là con đường dẫn cả dân tộc Trung Hoa xuống vực thẳm.

Không cần phải lý luận trừu tượng, hãy nhìn những trực quan sinh động, những “đối chứng” lịch sử đang hiện hữu trước mắt kia. Hàn Quốc vươn về phía văn minh của nhân loại, đã vượt xa Bắc Triều Tiên co mình trong cái ổ man rợ cộng sản như thế nào? Chính người Trung Hoa ở Hong Kong, đã từng sống trong thiên đường văn minh, so với địa ngục cộng sản do Bắc Kinh lập ra như thế nào? Rồi Đài Loan, Singapo… Chứng tỏ người Trung Hoa hoàn toàn có khả năng tiến lên văn minh, xây dựng thiên đường của mình, dựa vào trí tuệ của tiền nhân, chứ không phải của nhà cầm quyền cộng sản Bắc Kinh.

Vô đạo và điên cuồng, tàn bạo và bẩn thỉu, hiếu chiến và hèn đớn… những điều đó liệu có thực hiện được tham vọng không giới hạn, của những cái đầu mê muội ở Bắc Kinh hay không? Tuyệt đối không. Bởi vì Người Trung Hoa không thể và không chỉ tồn tại một mình trên thế gian này. Tôi tin rằng người Trung Hoa chân chính không bao giờ có những suy nghĩ như vậy.

Dân tộc Trung Hoa cũng đang đau đớn, khi hình ảnh vĩ đại của mình đang ngày càng bị bôi xấu, trước con mắt của toàn nhân loại. Chỉ do một lũ mang nghiệp cùng hung cực ác trong đời này mà thôi.