07/31/2021
Châu Thạch: CHÙM THƠ NGÀY DỊCH LỆ

     

Sài Gòn những ngày phong tỏa vì dịch bệnh

 

NGHE TIN SÀI GÒN BỆNH

 

Nghe tin Sài Gòn bị bệnh

Lo buồn khắc khỏai con tim

Phố phồn hoa xưa tắt ngấm

Đường xưa còn tiếng âm chìm

 

Ta thương Sài Gòn đến khóc

Ta nhớ Sài Gòn đến đau

Quả tim già từ tuổi trẻ

Từ khi cờ đã thay màu!

 

Người yêu Sài Gòn đã mất

Tình xưa Sài Gòn chẳng quên

Tháng năm Sài Gòn thay áo

Một màu diêm dúa không quen

 

Ta vẫn Sài Gòn trong dạ

Dầu em thay đổi bao nhiêu

Dầu ta đời đã xế chiều

Sài Gòn ta yêu vẫn yêu!

 

Từ lâu Sài Gòn đã chết

Đâu còn con phố Bô-Na

Đâu còn xem phim rạp Rex

Đâu còn em với cùng ta

 

Nghe tin Sài Gòn bị bệnh

Lòng buồn, buồn đến sâu xa

Nhưng tên Sài Gòn sống lại

Trong lòng sống lại hương hoa!

 

 

SÀI GÒN ƠI!

 

Sài Gòn ơi vật giá cứ leo thang

Em sẽ đói và ta sầu ghê lắm

Ta cũng nghèo nên quà rau với mắm

Gởi cho em như hạt muối vào sông

 

Sài Gòn ơi em có biết hay không

Ta thao thức, trăm triệu người thao thức

Thương yêu lắm những phận đời cơ cực

Công viên, vỉa hè, thiếu mặc, thiếu ăn

 

Sài Gòn ơi em có biết hay chăng

Em phải khoẻ và em phải hết bệnh

Viên ngọc đẹp miền viễn đông quý mến

Vẫn kiên cường không dễ ngã luôn đâu

 

Ôi Sài Gòn em ngã bệnh từ lâu

Đủ thứ bệnh bây giờ thêm nạn dịch

Anh vẫn nguyện có một ngày kỳ tích

Sài Gòn vẫn là hòn ngọc viễn đông!

                     

 

NÓI VỚI NHÀ BÁO HẰNG NGUYỄN


(
Hằng Nguyễn nói về Sài Gòn: “Dù khó khăn cũng cố mà tự lập cái miếng ăn hằng ngày đi chứ. Dân nơi giàu mạnh mà cứ ăn đồ từ thiện của dân nghèo, mọi miền khó khăn của cả nước. Nhục lắm chứ chẳng hay ho gì đâu, cứ lấy người trong một nước phải thương nhau cùng. Để tự che lấp đi cái xấu hổ và tự trọng bên trong cúa mình. Thế mới có bộ phim dài tập Người Giàu Cũng Khóc”.)

 

Em đừng nói lời ngu xuẩn

Sài Gòn không đói đâu em

Sài Gòn vòng tay ấm êm

Cưu mang mảnh đời nghèo khổ

 

Sài Gòn tấm lòng cứu độ

Cứu người miền Bắc miền Trung

Triệu người cuộc sống lao lung

Vào xin Sài Gòn nương náu

 

Bắc Nam đánh nhau đổ máu

Sài Gòn vẫn sang vẫn giàu

Hòa bình lập lại trước sau

Sài Gòn đứng đầu ngân sách

 

Sài Gòn bây giờ tai ách

Vẫn không cần xin ai đâu

Cọng rau trái khế gởi vào

Túi vàng ba gang sẽ trả

 

Sài Gòn chẳng bao giờ ngã

Sài Gòn vĩnh viễn đại gia

Đùm bọc cả nước non nhà

Che chở dân mình chu đáo

 

Nghe em là dân làm báo

Sao mà ăn nói ngu si

Hay em đại diện những gì

Ô uế Hà Thành sa thải?

        

KHÓC EM THIỆN NGUYỆN

( Em là một cô gái ở tâm dịch SàiGòn đã “không ngồi yên 1 chỗ, không ra đường là yêu nước”. Em tham gia nhóm thiện nguyện bếp cơm Chân Trời Việt, nấu cơm, chuyển quà đến các khu bị cách ly. Không may dịch bệnh đã mang em đi).

 

Em không ngành y áo trắng

Em không tài trợ đại gia

Em chỉ là em, người em gái trong nhà

Trong bếp nấu thức ăn

Em làm người thiện nguyện

 

Rau em lặt xanh màu xanh từ thiện

Cá thịt em kho, ngát hương nhân từ

Nồi cơm em, trắng màu trắng vô tư

Trắng như cả hồn em cho đời tình yêu mến

 

Ở đâu có dịch thì em đến

Ở đâu người cần thì em về

Em vui cười, đâu câu nệ nhiêu khê

Em xông xáo đâu ngại gì Covid

 

Em đem cho người những gì cần thiết

Em giúp người tạm đủ trong cơn đau

Những mảnh đời xã hội loại ra sau

Em làm bớt, làm vơi nhiều nỗi khổ!

 

Tin chua xót, cõi trần em bỏ chỗ

Em đã đi, đi vĩnh viễn không về

Nghe tin buồn ai không khỏi tái tê

Con Covid cướp em từ tay thiện!

 

Xin qùy xuông dâng lên lời ước nguyện

Trời trên cao em về chốn vĩnh hằng

Giữa dòng trần em là đóa hoa đăng

Thì trên ấy em muôn đời hạnh phúc!

 

   

Mưa Sài Gòn Xưa Và Nay

 

Trời Sài Gòn ngày nay mưa đã khác

Không đổ òa để em ướt tóc,  vai

Dẫu cho em chạy trốn bước chân dài

Hay nấn ná đợi anh cùng theo gót.

 

Trời Sài Gòn, mưa ngày xưa vị ngọt

Trên môi em anh thấy mọng màu son

Mưa ngày nay chắc vị ấy không còn

Bởi hai đứa đâu là bên nhau nữa.

 

Mưa Sài Gòn ngày xưa còn hai đứa

Mưa ngày nay mỗi đứa mất một người

Vẫn song đôi, vẫn có tiếng nói cười

Nhưng bên cạnh không phải người xưa ấy.

 

Mưa Sài Gòn, mưa đây rồi nắng đấy

Anh và em xưa mưa nắng chung đường

Nay khác tình, khác cảnh, khác yêu thương

Mưa hay nắng đâu cần nhau em nhỉ.

 

Mưa Sài Gòn! Mưa yêu tràn mộng mị!

Mấy hôm nay nghe nói Sài Gòn đau

Người với người cũng cấm đứng gần nhau

Anh nhớ quá, nhớ Sài Gòn ngày cũ!

 

  Châu Thạch

 

 

 

 

©T.Vấn 2021