09/15/2021
Nguyễn Minh Phúc: Giấu buồn qua những câu thơ/Buồn hết buổi chiều/Chai rượu cuối cùng

Cõi người ta (5) – Tranh: Thanh Châu

 

Giấu buồn qua những câu thơ

 

Giờ tôi còn biết làm gì

Tơ vương đầu ngõ xuân thì sương bay

Sớm nheo con mắt trông ngày

Đêm quờ hơi thở lạc loài đôi tay

 

Giờ tôi còn biết mong ai

Đường xa thăm thẳm trời đầy gió giông

Tựa tay vào cõi mênh mông

Để còn trông ngóng hóa không có gì

 

Bây giờ tôi chẳng còn chi

Hai bàn tay mỏng sao ghì giấc mơ

Bóng đêm cả những đợi chờ

Hắt hiu núi dựng mây hờ hững trôi

 

Giờ thì chỉ có một tôi

Bâng khuâng sáng đợi chiều chờ hư vô

Đụng ngày nghe lá vàng khô

Giấu buồn

qua những câu thơ

lỡ làng…

 

 

Buồn hết buổi chiều

 

Em đi buồn hết buổi chiều

Nắng rơi rất nhẹ liêu xiêu khẽ tàn

Một mình ngồi với sương tan

Nghe trong hơi thở tình man mác sầu

 

Nghe đời vọng lại niềm đau

Rồi mây cũng đã qua cầu bỏ tôi

Tiếc gì tình cũng phai phôi

Thương gì mây cũng mờ trôi cuối chiều

 

Gió ngàn thao thiết quạnh hiu

Ngỡ em về giữa hắt hiu sông dài

Môi trầm chẻ nhớ làm hai

Tình trong đau điếng tình ngoài chơi vơi

 

Còn đây tôi một góc trời

Nghe trong hơi thở ngập trời mưa xiêu

Nhớ em buồn hết buổi chiều

Bờ sông bóng đã tịch liêu cuối ngàn…

 

 

Chai rượu cuối cùng

choTâm Nhiên

 

Uống chai nầy nữa cùng tao

May ra còn được buổi nào rong chơi

Người đầu núi kẻ cuối trời

Biết lần nào gặp mà mời nhau đâu

 

Đêm sâu và gió cũng sâu

Mình cùng nâng chén buồn sầu cạn ly

Mốt mai trong cõi phân kỳ

Ai nghiêng ly rượu uống vì đời nhau

 

Giật mình trông cõi muôn sau

Nghìn cơn gió thổi bạc màu thời gian

Sầu đêm nến cháy hai hàng

Tóc xanh một thoáng bỗng tràn tóc mây

 

Uống chai nầy nữa cho say

Trần gian đã lỡ kiếp nầy chung thân

Vùi trong gió bụi phong trần

Tấm thân phiêu bạt ngàn lần hư vô

 

Cụng ly nầy nữa mà …dzô

Ướt đôi con mắt đã khô lâu rồi…

 

Nguyễn Minh Phúc

(Di cảo)

 

 

 

 

©T.Vấn 2021