
Ảnh: hung-viet.org
CHÉN TRÀ ĐÊM GIAO THỪA
Nghe gì trong đêm tĩnh lặng
Lá mềm ủ giọt sương đêm
Nước reo trong hơn suối hát
Hương trà xanh đáy mắt em.
.
Long lanh một màu khói biếc
Vờn bay thành giấc mơ hoa
Chờ chi kiếp tầm hóa bướm
Nợ người vương mãi đường tơ.
.
Thoảng nghe tiếng gà gọi sáng
Nhẹ nâng chén ngọc trong ngần
Tan theo một màu sương trắng
Cho đời còn chút thanh tân.
.
Ai về tựa bên khung cửa
Ngại ngần đánh thức tầm xuân
Bềp hồng quẩn quanh hương lửa
Thời gian tràn gió vô thanh.
.
Nhấp chén trà trong sương sớm
Lòng còn bát ngát hương sen
Chuông ngân bên bờ tĩnh lặng
Hoa ngâu vừa rụng ngoài hiên.
.
Đêm giao thừa ta chờ lan nở
Nhấp chén trà thơm nhìn khói bay
Nghe thoảng hương trầm tay mẹ thắp
Xao xác vườn khuya lá rụng đầy.
.
Có tiếng chim đêm vừa qua ngõ
Cánh mỏng tưởng chừng sương khói giăng
Có cùng ta thức qua năm mới
Bếp lửa hồng thơm – bánh chưng xanh.
.
Cha vừa đọc lại bài thơ cổ
Ta thấy tiền nhân chợt trở về
Tâm sáng trong hơn vầng nhật nguyệt
Rung làn kiếm bạc nặng hồn quê.
.
Có phải mùi hương lan vừa nở
Ta ngỡ em từ cõi liêu trai
Dáng liễu chợt gầy trong tiền kiếp
Xanh nụ tầm xuân – nhẹ gót hài.
.
Mỹ nhân bước ra từ cổ tích
Giang hà mây nổi cũng thế thôi
Giấc mơ hồ điệp ngàn năm trước
Mộng thực đời người – tựa lá rơi.
.
Đêm nay có phải đêm trừ tịch
In dấu bụi trần trên ngón tay
Áo tơi nón rạ đôi giầy cỏ
Từ Thức về trần em có hay?
CÓ MÙA HOA ĐÀO GIẤU TRONG MẮT EM
Chẳng phải loài hoa nào cũng níu giữ mùi hương
Níu cả nhớ thương đi qua quảng đời trai trẻ
Níu bước chân ai ngập ngừng khi mùa đông về lặng lẽ
Nhưng cũng rất vội vàng trong nắng quái chiều phai.
.
Và hương hoa đào ủ trong từng sợi tóc em bay.
Bỗng dưng làm ngọn gió đan – chùng chình đến vội
Tiếng chim gù em ơi – hình như trên mái ngói
Xao động chút buồn neo giấc ngủ đầu đông.
.
Anh thấy mùa hoa đào giấu trong mắt em trong
Giấu cả bão dông cho những ngày mưa sắp tới
Còn đâu ánh mắt em – như dịu dàng muốn nói
Anh bỗng rùng mình – ngỡ lạc chốn liêu trai.
.
Có phải em ngồi ngắm hoa đào – vừa nở sáng nay
Lại hãi sợ ngày mai biết đâu không còn nữa
Sợ những cánh đào phai sẽ rụng đầy trước cửa
Bên bờ Xuân Hương, nhuộm cả nước Tuyền Lâm.
.
Hay em sợ tình yêu không còn chỗ ở trong anh
Nên buồn đeo suốt cả chiều lại ngẩn ngơ đến tối
Mắt nai con ngác ngơ – ngập ngừng trông đến tội
Lãng đãng sương mù – mong ngày có chút nắng lên.
.
Sắc hoa đào bừng lên trên sắc áo – anh nào quên
Ngày sắp hết trên ngọn đồi thênh thang gió
Những cánh hoa đào – thả trên vai em bỏ ngỏ
Chao rụng xuống hồ hồng cả cõi thiên thu.
NGUYỄN AN BÌNH