MỞ KỲ.01 KỲ.02 KỲ.03 KỲ.04 KỲ.05 KỲ.06 KỲ.07 KỲ.08 KỲ.09 KỲ.10 KỲ.11 KỲ.12 KỲ 13 KỲ 14 KỲ 15 KỲ 16 KỲ 17 KỲ 18 KỲ 19
ĐỜI THỦY THỦ 3 – CHƯƠNG 22
ĐỔ BỘ THỔ CHÂU
Rạch Gầm ngưng máy, thả trôi trong vịnh phía tây đảo Thổ Châu, cách bãi Ngự hai cây số. Tiếng xích khua, tiếng ầm của chiếc neo sầm sập đổ xuống chìm sâu 18 thước. Con tàu khựng lại báo hiệu neo đã bám. Đồng hồ chỉ 10 giờ 5 phút.
Gió nhẹ nhàng như hơi thở của đại dương. Ánh nắng dát vàng lên mặt vịnh, nước trong vắt để lộ một thế giới vô cùng kỳ ảo: những rạn san hô hình nấm màu tím ngát đến những rạn như cành cây màu đỏ rực, các bụi cỏ biển mềm mại uốn lượn, các đàn cá nhỏ thong dong và những bóng cá thu nháng bạc thoắt ẩn thoắt hiện như những chiến đấu cơ tí hon đang tuần phòng lãnh hải riêng của mình.
Từ chiến thuyền áp sát, Thiếu úy Lê Trung Cang bước lên boong Rạch Gầm với dáng vẻ dứt khoát. Đúng lúc ấy, Hạm trưởng Võ Bằng cùng cố vấn Mỹ và nữ phóng viên Lan Như từ đài chỉ huy bước xuống. Thiếu úy nghiêm chào rồi mời qua chiến thuyền.
Võ Bằng căn dặn Hạm phó Tiến:
– Cẩn thận canh chừng neo trốc. Cho nhân viên không trực lên đảo nhưng giờ chót về tàu là 2 giờ chiều.
– Rõ, thưa Hạm trưởng.
Võ Bằng hỏi Thiếu úy Cang:
– Anh giúp cho ghe đưa đón được chứ?
– Dạ được.
Bãi Ngự hiện ra như một dải lụa trắng mềm mại ôm lấy triền cát hình cánh cung. Những chiếc thuyền thúng đậu san sát cùng với vài đứa bé đang chạy nhảy trên bãi cát.
Những mái nhà tranh lẩn trong rừng dừa và những cây bàng cổ thụ, tạo thành bức tranh thủy mặc an nhiên, thư thái. Phía cuối đảo, những đợt sóng không ngừng vỗ vào ghềnh đá rong rêu, vẽ nên một đường viền trắng xóa. Xa khơi, nhiều ghe câu rải rác im lìm như còn chìm sâu trong giấc ngủ.
Nơi bãi ủi, một số người đang đứng lóng ngóng. Khi phái đoàn đã lên bờ, một trung niên vạm vỡ bước đến chào:
– Xã trưởng Phan Văn Tâm xin chào Hạm trưởng và phái đoàn.
Võ Bằng bắt tay:
– Rất vui được gặp xã trưởng.
Cố vấn nồng nhiệt bắt tay. Tiếp theo là Trung úy Trương Văn Hiền, trưởng toán Duyên tốc đỉnh và Chuẩn úy Cao Thanh, trưởng toán hải kích. Một số dân đảo tò mò nhìn. Năm đứa bé bám theo Lan Như vuốt ve chữ “Báo Chí” trên áo khoác và xin chụp hình. Lan Như chụp từng đứa. Đứa nào cũng tỏ vẻ vui thích dù không thấy hình ra sao.
Xã trưởng Tâm vồn vã mời về trụ sở. Đó là một căn nhà mái tranh vách đất rộng lớn. Khói hương trầm từ bàn thờ quyện không gian tĩnh lặng. Bàn ghế kê thành hình chữ U. Mỗi chỗ ngồi để sẵn một ly nước dừa. Tấm hải đồ quần đảo Thổ Châu với chín đảo lớn nhỏ treo trang trọng trên tường thu hút mọi tia nhìn. Lan Như vội chụp vài ảnh rồi ghi tốc ký sự kiện vào sổ tay.
Khi tất cả an vị, Xã trưởng lên tiếng:
– Thưa Hạm trưởng và quý vị. Đảo Thổ Châu rất hân hạnh được đón tiếp Hạm trưởng và quý vị. Với tư cách xã trưởng, tôi xin tiếp nhận mọi câu hỏi về hành chánh và trả lời theo hiểu biết. Về quân sự, có Trung úy Hiền.
Võ Bằng hỏi về tình hình an ninh và cách thức bảo vệ dân. Xã trưởng đáp:
– Thưa dân số là 495 người, phần lớn là ngư dân. Tình trạng an ninh tốt. Chưa từng xảy ra phá hoại, khủng bố, ám sát.
– Dân số phân phối trên toàn quần đảo ra sao?
– Trong chín đảo, chỉ có đảo này là có dân.
– Lý do?
– Các đảo khác quá khô cằn, không có nước ngọt. Ngay với đảo này, chỉ có Bãi Ngự là ở được. Ở bãi Dong, phía đông, cũng chỉ vài ngư dân tạm trú.
– Gần năm trăm dân, coi như khá đông. Anh cho bảo vệ an ninh ra sao?
– Đảo may mắn được biệt phái cho một trung đội hải kích.
Võ Bằng ngạc nhiên:
– Bảo vệ dân bằng hải kích? Tôi tưởng nghĩa quân đúng hơn.
Chuẩn úy Thanh trình bày:
– Thưa Hạm trưởng, vì Thổ Châu là tiền đồn quan trọng, là đảo biên ải, có Thổ Châu là có chủ quyền phần lớn vịnh Thái Lan nên các nước đều muốn chiếm, nhất là Cao Miên. Hải kích vừa bảo vệ dân vừa bảo vệ đảo.
Võ Bằng gật đầu hài lòng. Lan Như hỏi:
– Chỉ một trung đội, làm sao canh phòng hữu hiệu cho cả chín đảo?
Chuẩn úy Thanh:
– Như anh Xã trưởng trình bày, tám đảo kia khô cằn, họ có chiếm cũng không ở được. Tuy vậy chúng tôi vẫn thỉnh thoảng tung hải kích lên các đảo lục soát.
Lan Như hỏi tiếp:
– Trường hợp phát giác tàu địch mang vũ khí chôn giấu, các anh phản ứng thế nào?
– Hải kích báo cáo Trưởng toán. Chúng tôi phối hợp tung chiến đỉnh, chiến thuyền bao vây, kêu gọi đầu hàng hoặc tiêu diệt.
– Trường hợp chúng bỏ chạy?
– Duyên tốc đỉnh với vận tốc 50 cây số giờ và với hai đại liên dư sức truy đuổi và tiêu diệt.
Lan Như xông xáo tiếp:
– Trong năm qua, kết quả ra sao?
Trung úy Hiền nhíu mày rồi đáp:
– Chúng tôi khám phá nhiều tàu, bắt được bốn, giải giao cho Đặc khu Phú Quốc.
– Bao nhiêu tàu chạy thoát?
– Cũng nhiều. Sau khi được báo, chúng tôi tiến đến thì họ đã rút đi.
– Vậy họ có nội tuyến à?
– Tôi không nghĩ vây. Có thể họ có ghe câu giả dạng canh chừng.
Lan Như hỏi tới:
– Tại sao ta không khám xét bắt ghe giả dạng?
Trung úy Hiền cười:
– Họ ma đầu lắm cô Lan Như ạ. Thấy chúng tôi chạy đến, chỉ việc ném bỏ máy truyền tin, là mọi sự hợp pháp!
Lan Như nghiêm giọng:
– Như vậy, biển là kẻ đồng lõa rồi!
Mọi người bật cười, phá vỡ bầu không khí căng thẳng. Võ Bằng bước đến trước tấm hải đồ, mắt lướt qua mọi người đang lắng nghe. Anh chầm chậm nói:
– Bây giờ chúng ta vào chủ đề buổi họp hôm nay. Tuần vừa qua Bắc cộng cho xâm nhập sáu ngư thuyền chở vũ khí. Khu vực phía đông đã đánh chìm hai chiếc và bắt sống hai. Hai chiếc còn lại chạy thoát ra khơi và không tuần cho biết đang tiến vào vịnh Thái Lan.
Trung úy Hiền hăng hái:
– Các đơn vị bờ phía đông chận được thì phía tây cũng chắc chắn làm được.
Võ Bằng lắc đầu, chỉ lên hải đồ:
– Phía tây của chúng ta không được ưu đãi như phía đông. Phía đông có tới ba đài kiểm báo. Kiểm báo hạm neo ở cửa Cửu Long, đài kiểm báo Côn Sơn và đài Hòn Khoai. Mọi di chuyển của tàu địch đều được thông báo kịp thời. Còn bờ tây, từ đảo Nam Du trở xuống mũi Cà Mau tuyệt không có đài nào. Thổ Châu cũng không.
Võ Bằng uống một hơi nửa ly nước dừa rồi tiếp, giọng dứt khoát:
– Để chận hai chiếc còn lại, chúng ta phải lập một hàng rào chắn từ Thổ Châu đến Hòn Khoai. Và tôi phân công thế này: lực lượng ta chia thành ba toán. Toán một, gồm hai chiến thuyền thuộc Duyên đoàn 42 tuần tiễu quần đảo Thổ Châu. Toán hai, gồm hai duyên tốc đỉnh trách nhiệm trục Thổ Châu – Hòn Chuối. Toán ba, gồm Rạch Gầm và hai chiến thuyền thuộc Duyên đoàn 41 tuần tiễu trục Hòn Chuối – Hòn Khoai. Chúng ta tận dụng radar cơ hữu để phát giác tàu địch. Tầm quan sát hạn chế nhưng có còn hơn không. Chiến hạm Rạch Gầm tổng chỉ huy. Hiệu lực kể từ 8 giờ tối nay. Mời các anh góp ý.
Không ai lên tiếng, anh tiếp:
– Về chiến thuật khi gặp tàu địch, tôi tin là các anh đã biết, nhưng nghe thêm cho nhập tâm.
Võ Bằng tỉ mỉ mô tả các chiến thuật cần được áp dụng. Như cách tạo góc bắn tối ưu, cách ép địch vào thế bất lợi hoặc buộc địch phải ngưng máy chịu sự khám xét và kỹ thuật tê liệt hóa tàu địch. Mỗi lời của Võ Bằng như khắc vào tâm trí những người lính biển.
Lan Như chợt hiểu Võ Bằng không chỉ trình bày cho các sĩ quan mà còn cho bài phóng sự của nàng. Nàng nhìn anh mỉm cười biết ơn. Không một biểu hiệu đáp nhận, anh nghiêm giọng tiếp:
– Trong trường hợp địch xuất hiện cùng lúc hai tàu, chúng ta cần tập trung lực lượng đối phó. Hơn nữa còn tùy địa thế và địa điểm. Lúc đó tôi sẽ xem xét áp dụng chiến thuật thích nghi. Tuyệt đối các anh không được tự tiện phản ứng.
Võ Bằng dừng lại nhìn từng người. Gian phòng vẫn lặng im. Anh tuyên bố:
– Nếu không ai có ý kiến, buổi họp chấm dứt.
Xã trưởng vội nói:
– Mấy thuở được quý vị ghé thăm, xã tôi xin được mời bữa cơm đạm bạc.
***
Bãi biển buổi trưa gió nhẹ man mát. Dưới các ngọn dừa nghiêng nghiêng, bốn bếp than hồng đang rực lửa, bốn bà nội trợ đang nướng các món ăn. Trên chiếc bàn tre dài, bữa tiệc đồ biển đã được bày biện: tôm, cá thu nướng vàng ươm, mực tươi nướng giòn, ghẹ hấp nước dừa, nhím biển và trứng nhạn.
Lan Như nghĩ thầm: “Thế này nhà giàu chưa chắc dám ăn chớ đạm bạc nỗi gì!”
Nàng hỏi một chị đang đứng gần:
– Chào chị. Thức ăn biển, món nào cũng hấp dẫn nhưng không thấy… thịt rừng?
– Dân trên đảo không ai thích thịt rừng dù đảo nhiều chim, nhiều khỉ.
– Có rắn không?
– Không chỉ rắn mà cả trăn. Nhưng chúng hiền lắm, chưa bao giờ cắn ai.
– Còn cọp và gấu?
– Tuyệt nhiên không thấy.
Lan Như ăn thử trứng nhạn. Ngon không thua trứng gà.
– Thưa chị, trứng nhạn chị mua ở đâu? Sài Gòn không thấy bán.
Chị cười:
– Ở đây thiếu gì, ăn không hết. Suốt trọn nửa năm, bắt đầu từ tháng mười, hàng vạn con nhạn tụ họp về đẻ trứng trên một hòn đảo. Chính vì vậy hòn đảo mang luôn tên Hòn Nhạn, ở phía nam đảo này.
Chuẩn úy Thanh nghe được, góp lời:
– Nếu chị thích, tôi sẽ đi hốt trứng biếu chị một thùng.
Lan Như lắc đầu:
– Cám ơn anh, tôi còn công tác lâu ngày, trứng hư hết.
Ngoài trứng nhạn, Lan Như cũng chưa hề ăn nhím. Nàng bước đến bên chị đang nướng nhím. Con nhím đầy gai bao quanh, phải vất vả lắm mới có thể tách hai mà không bị lông nhím đâm đổ máu. Thịt nhím có màu hơi vàng trong chất dẻo như lòng trắng trứng. Nàng quyết định ăn thử nên múc một muỗng, nhắm mắt nuốt ực. Hóa ra hương thơm vị ngọt rất ngon. Và nàng ăn ngon lành hết sạch. Võ Bằng bước đến, cười đùa:
– Đi tàu lâu ngày mà cho ăn món này thì… ác hết biết!
Lan Như ngạc nhiên hỏi:
– Sao lại ác?
Võ Bằng nhăn mặt:
– Khó mà diễn giải.
– Lan Như rất muốn biết.
– Đông y cũng như Tây y đều công nhận thịt nhím chứa nhiều chất dinh dưỡng.
Thấy Võ Bằng ngưng lâu, nàng giục:
– Anh nói tiếp đi. Nhiều dinh dưỡng thì tốt chớ sao lại ác?
– Ác là thế này. Khi chồng ăn thì nhớ vợ, hoặc ngược lại.
Lan Như đập bàn tay vào vai Bằng:
– Quỷ sứ!
Ngay lúc đó, xã trưởng bước tới. Lan Như liền hỏi:
– Thưa anh xã trưởng, từ đâu mà có tên đảo Thổ Châu?
– Theo ông bà nói lại, thời Nguyễn Ánh, Nguyễn Huệ đánh nhau, Nguyễn Ánh yếu thế, bôn tẩu ra đây và đặt tên đảo Thổ Châu có nghĩa là đất quý. Còn cái bãi biển này là nơi ông thường họp bàn thế sự nên đặt là Bãi Ngự.
– Tôi đã biết lý do có tên Hòn Nhạn. Còn Hòn Xanh thì sao?
– Cũng cùng lối đặt tên. Hòn Xanh vì đảo phủ đầy cây xanh, không như các đảo còn lại phần lớn là đá tảng. Nếu cô có thì giờ tôi sẽ đưa cô đi một vòng viếng đảo, xem cột mốc chủ quyền Việt Nam Cộng Hòa và lên hải đăng ngắm toàn cảnh quần đảo. Từ độ cao 140 thước, cô sẽ ngất ngây với trời mây nước, nhất là tám đảo nhỏ quanh đảo lớn, trông như đàn cá con bên cá kình mẹ. Cuối cùng xuống viếng Bãi Dong, đẹp không thua Bãi Ngự.
Lan Như mơ màng tưởng như đang chụp các phong cảnh tuyệt vời dù tiếng xã trưởng rót đều vào tai:
– Trên đường mòn xuyên rừng, nhiều loại cây lạ, bông lạ khiến say mê quên hết nhọc nhằn. Cô còn được nghe nhiều tiếng chim hòa quyện líu lo. Đó là tất cả lý do tôi không muốn rời bỏ nơi này.
Lan Như nhìn cây bàng cổ thụ cạnh nhà dân gần đó. Cây đồ sộ có dáng hình vuông, rễ thòng tận đất. Cành cong queo như trải qua bao năm tháng nhọc nhằn. Nàng thích quang cảnh ở đây. Hoang dã. Thanh bình. Man mác. Nàng nói:
– Gợi ý của anh hấp dẫn lắm. Để tôi hỏi hạm trưởng…
Nàng bước đến Võ Bằng đang nói chuyện với cố vấn. Anh nghiêng mặt tỏ dấu sẵn sàng nghe Lan Như. Nàng nhỏ nhẹ nói:
– Anh xã trưởng có nhã ý muốn đưa Lan Như viếng hải đăng và mốc chủ quyền. Liệu Lan Như đi được không?
Võ Bằng không trả lời, hỏi lại:
– Cô có biết đảo này còn có tên tiếng Mã Lai ghi trên hải đồ không?
Dù thấy anh vô duyên nhưng nàng vẫn vui vẻ trả lời:
– Thưa anh, không.
– Tên là Poulo Panjang. Poulo là đảo, panjang là dài. Nghĩa là tên được đặt theo hình dạng của đảo.
Anh cười chúm chím khiến nàng đổ quạu:
– Tôi chỉ muốn anh trả lời được hay không thôi.
Võ Bằng nhởn nhơ:
– Chi tiết tôi vừa nêu cũng cần cho bài phóng sự của cô.
– Cám ơn anh.
– Còn chi tiết này là cho riêng cô: đường từ đây đến hải đăng xa 2 cây số, phải leo núi băng rừng. Cô đã từng nếm mùi băng rừng lội suối. Vậy hãy thử tính xem phải cần bao nhiêu thời gian vừa đi vừa về?
Lan Như còn đang ngẩn ngơ thì Võ Bằng lắc đầu, lạnh lùng:
– Rất tiếc là không. Chúng ta sắp về tàu. Không thể bỏ tàu lâu được!
Lan Như ngoe nguẩy bước trở lại bàn ăn, lòng ấm ức. Nàng bốc con mực đưa lên miệng cắn thật mạnh. Mực thơm ngon, ngọt ngào mà sao vẫn thấy đắng ngắt…
Vũ Thất
(Còn tiếp)
