HUỲNH LIỄU NGẠN: LỖI HẸN TRỜI QUÊ

Tranh: Nguyên Khai

anh đi về phía chân trời

bỏ cây lại nhánh bỏ đời lại sông

bỏ em xa tận cầu vồng

sắc xanh vàng tím đỏ hồng đời anh

.

anh đi về phía lá cành

em còn đó hay đã thành yến oanh

chiều rất chiều rất long lanh

chiều rất nhẹ rất mong manh em à

.

anh đi về phía ruột rà

mây trên áo gió trên hoa nở cùng

anh đi về phía mịt mùng

em xa quá anh muôn trùng gọi tên

.

có nghe xin nhớ đừng quên

cho anh ngửi lại mùi phên tre tường

mùi con rệp ở đầu giường

đèn soi đuổi rệp mà thương thuở nghèo

.

rồi em khuất nẻo chân đèo

gió đưa bụi chuối ngặt nghèo nổi trôi

mắt em đời nhẹ lay lơi

cho đêm dài nối mù khơi tìm về

.

tay che mãi một lời thề

bởi anh lỗi hẹn trời quê lâu rồi

thương em trăm núi vạn đồi

vẫn không đổi được đơn côi đời mình

.

chiều rất chiều rất lung linh

em như liễu rủ tơ tình mái rêu

bỏ quên rồi nắng qua lều

chờ phơi ngọn gió ít nhiều tóc bay

.

em còn chau chuốt đôi tay

đã khô đã héo đã gầy tâm tư

lâu rồi lòng cạn trăng lu

đèn soi tỏ rạng vi vu muỗi mòng

.

chợt buồn về phía dòng sông

trông theo cũng muốn hẹn cùng em qua

ngày sau sương khói la đà

hàng cây bụi cỏ rập rà đuổi đeo

.

thương em cách suối trở đèo

con chim chèo bẻo chèo beo hót rền

lúc nắng sớm khi mưa lên

anh đi góp lá làm phên che tình

.

đi đâu cũng nhớ quê mình

đồng trơ rơm rạ dấu hình tàn tro

một dòng nước cuộn quanh co

có trôi hết những buồn xo kiếp người.

(3.2.23 – 28.7.25)

HUỲNH LIỄU NGẠN

Bài Mới Nhất
Search