Quảng Tánh Trần Cầm: MIÊN MAN ĐÊM DÀI/LÀ ĐÊM

 From November nights 1955, họa sĩ Boris Margo (1902-1995); nguồn: wikiart.org 

MIÊN MAN ĐÊM DÀI  

nhà lạnh tanh

trời đêm vắng lặng

tôi đứng ngoài sân ngó bâng quơ

đầu rỗng tuếch

lâng lâng bước chập chững

bậc tam cấp không khoan nhượng

bây giờ là mấy giờ?

gió nhẹ miên man trên mặt

cơn buồn ngủ chập chờn

hơi thở thầm thì phả xuống

thoảng mùi cỏ dại lẫn mùi lá phân hủy

mùa thu bắc bán cầu dịu dàng

thiết tha thấm sâu từng thớ thịt

len vào phổi

ngấm vào máu

và tôi chơi vơi trong mênh mang

đi đâu?   

về đâu?

lạc dưới bầu trời ngập trăng sao

đêm sâu nghe hơi thở rạo rực

hai tay vàng cháy không trấn áp

nhà lạnh tanh như xa lạ vô tình. 

LÀ ĐÊM         

đêm có nụ cười và đôi mắt 

đến với tôi

một thời rất xa

một thời nghiệt ngã

.

đêm ngập ngừng với bao mong đợi

và trôi đi trong chập chùng hối tiếc

đêm mềm mại

đêm mượt mà

đêm tê dại

đêm thô ráp

đêm nồng nàn

đêm hiu quạnh trên khu phố quạnh hiu

.

đêm đến với tiếng hát bâng khuâng

không hề dứt

đêm nghiêng ngả ôm dòng ký ức

đêm thắp lửa rạo rực

khơi lại hơi ấm thịt da

đêm huyễn hoặc

giam giữ tôi trong chiếc kén

dày đặc âm vọng

dằn vặt không nguôi

.

trong cõi dịch chuyển không ngừng

đêm  ̶ ̶ ̶  vẫn đôi mắt và nụ cười một thuở

vẫn thì thầm lời hồn nhiên

chữa lành nhân gian trong vòng xoay mù quáng

.

xin cứ là đêm

mãi mãi là đêm

là đêm. 

Quảng Tánh Trần Cầm

Bài Mới Nhất
Search