
NÀNG TIÊN KHÔNG CÁNH BAY #11- Tranh: Lytan Man
1-
Kìa con bướm vàng
xoè đôi cánh mang dấu đạn*
bay trong vườn địa đàng
Vườn đã xanh
sẹo cũng đã lành
con bướm vàng xoè đôi cánh
lao chao bay loanh quanh
2-
Tôi ngồi trong quán cà phê địa đàng
hay quán cà phê ngồi trong tôi
tôi đang mặc cái váy màu vàng
hay đang che thân thể bằng vệt nắng vàng
sót lại sau khi lau khô một thời mưa đỏ**
Con bướm vàng đậu trên tách cà phê đen
nó không nhìn tôi
nó nhìn vào khoảng không gian của thế kỷ hai mươi
Ly cà phê hay ly nước cốt đất bazan
con bướm vàng đang run rẩy đôi cánh có dấu đạn hay là tôi đang hoang mang trong sóng wifi và khói thuốc
Viên đạn xuyên qua cánh con bướm vàng từ thế kỷ trước
vừa găm vào trái tim tôi.
Ly cà phê, và con bướm vàng, và tôi, và chủ nhân viên đạn không ngồi bên nhau
chúng tôi xâm lấn vào nhau
3-
Người nhạc công mù mệt mỏi kéo slide của cây kèn trombone dài gấp đôi cơ thể
ông cố mở to đôi mắt trắng dã
gồng mình chơi điệu nhạc có máu, xác người và sự đập phá
Tôi cảm nhận trong tiếng kèn có niềm vui chiến tranh và nỗi buồn hoà bình.
4-
Tôi đứng dậy, bay qua cửa sổ
trời đang mưa
cơn mưa có màu máu đỏ
con bướm vàng ngồi lại
quơ râu gọi thêm một ly cà phê
cho chủ nhân của viên đạn đã bắn thủng cánh của nó.
5-
Tôi bay
như trái đất mang nặng nỗi buồn bay quanh mặt trời
tôi bay loanh quanh theo giọt nắng vàng còn sót lại trong cơn mưa đỏ
Và,
lười biếng tan dần dưới sức nặng của những câu hỏi chưa có lời giải đáp.
Ái Điểu
*Ý của Hứa Hiếu
**Ý của Lytan Man