
BỐ CỤC CHO CUỘC BÀY – Tranh: Lytan Man
“Tôi yêu tiếng nước tôi từ khi mới ra đời” (Phạm Duy)
Trên cánh đồng giấy trắng
sáu âm vang vọng tự ngàn xưa
không chỉ là thanh âm là ký tự
mà như ký hiệu định dạng kiếp người
.
Dấu Hỏi (?)
móc câu treo lơ lửng giữa vòm họng
dân quê tôi đi bằng đôi bàn chân giao chỉ mang hình dấu hỏi
hỏi đất, đất khô khan lánh mặt
hỏi trời, trời giông bão quay lưng
phận người là hang động không có tiếng vọng
mỗi bước chân đi hoang mang nhiều nghi vấn
càng hỏi càng thấy mình rỗng tuếch
trên mộ chí còn cắm sâu một dấu hỏi lớn
mà câu trả lời chờ đến kiếp nào
.
Dấu Ngã (~)
Cái tôi kiêu hãnh nằm co quắp
đường cong hoang tưởng chắn ngang đời
chúng ta ngã dồn nhau, ngã đè lên lịch sử
chúng ta hò reo một ngàn lần vô địch để lãng quên một chữ nhược tiểu
cái ta tự hào hèn yếu ngả nghiêng
như cánh chim chao đảo
không hướng bay trong bão loạn thế gian
.
Dấu Sắc (/)
Lưỡi dao xẻ dọc bầu trời
lách qua da thịt của số phận
chém vào đêm tối
một vệt máu tươi
sắc lẻm. Quyết liệt. Đau đớn.
hạnh phúc tìm thấy là thứ trang sức được mài nhọn
cắt đứt những giấc mơ vừa mới tượng hình
thanh kiếm mỏng chém hai bờ thực, ảo
máu rỉ thành thơ dấu kín dưới tim mình
.
Dấu Huyền (\)
Sợi dây treo ngang cổ họng
trói buộc vào đất, vào quá khứ, vào tù đày
nét gạch chéo xuống bản án không ngày tuyên
chúng ta đi về phía trước mà hồn bị ghì lại
kéo về phía sau
bởi sợi dây mang tên sử thi nặng nề
nhân danh phép màu
buộc ngang lưng người vác bốn nghìn năm lịch sử
câm lặng, không nói được tiếng người
chuệnh choạng đi tìm độc lập, tự do
.
Dấu Nặng (.)
Một hòn đá tảng dưới chân chữ
rơi xuống.
mồ hôi và nước mắt và máu kết tinh lại thành một chấm đen đặc quánh
vết lún sâu trên thiên niên kỷ
dân mình để lại dấu lầm than trên mỗi bước chân đi
.
Không Dấu ( )
Và, hết thảy trôi về miền rỗng
không có điểm tựa
không sắc, không huyền, không hỏi, không ngã, không nặng nề vướng bận
chữ như người sương phụ tóc trắng
đứng khoả thân trắng trên tờ giấy trắng.
Ái Điểu