
Trí Nhớ Chảy Máu – Tranh: Manu Fine Art (Nguồn: www.saatchiart.com)
a-
Thương đời mất cả mặt mình
về nhà mẹ hỏi
-vô minh chặt rồi.
b-
Kể từ
bỏ mặt, giữ tình
mong manh thất tán lênh đênh biển người
tôi là ai?
tôi đâu? tôi đâu?
tiếng chim khắc khoải tháng ngày nhiễu nhương
tôi là ai? tôi còn tôi?
cắn môi bật máu gọi hồn lạc thân.
bão giông hạt bụi quên đường.
Về không
tôi thấy tận tường bóng tôi.
c-
Đã thường thèm được xuôi chân
nhắm con mắt lại nhẹ không lên trời
ba đồng tiền kẽm nghẹn lời
tiếng chày đóng nắp
cuộc người có? không?
d-
Treo con mắt bến Nại hà
mắt quên, mắt nhớ, mắt ta, mắt người
liêu xiêu choáng váng bên đời.
trên sông khói sóng
tiếng ai gọi đò.
e-
Tìm không thấy lửa
đốt lại đời mình
tro tàn, bếp lạnh.
Ánh sáng nào soi nhân dạng tôi?
g-
Sớm mai nuốt giọt lệ người
ôm màu nhân thế nuối thời phù du
ơn trời còn nhánh tay khô
lau tôi mắt bụi nhoà bờ hỗn mang.
h-
Đôi khi không còn bàn tay
người vẫn an uỷ người bằng vết sẹo chưa lành
đôi khi chữ nghĩa bị lửa mê muội thiêu tan
lời nhân ái vẫn thầm vọng từ hoang mạc
tôi yêu thương cõi nhân gian khổ luỵ này
dù vẫn còn nhiều mầm độc
bởi vì trên trời cao
còn những chiếc lá úa vàng
lau mắt lệ lá xanh.
Ái Điểu