Picture of Ngộ Không Phí Ngọc Hùng

Ngộ Không Phí Ngọc Hùng

Gã thiền gỉa Ngộ Không, tên thật: Phí Ngọc Hùng, sinh năm 1944, Thái Bình, ở Hà Nội từ nhỏ. Năm 54 vào Nam học Nguyễn Trãi- Chu Văn An và Kiến Trúc. Năm 75 tới Houston, Hoa Kỳ. Hiện về hưu và đang vật lộn với chữ nghĩa hàng ngày. Tác phẩm đã xuất bản: Phiếm Sử Lược Truyện (2016); Một Chút Dối Già–Tập Một (2016); Một Chút Dối Già Tập Hai (2017); Chữ Nghĩa Làng Văn (I) (2017); Một Chút Dối Già – Tập Ba (2017); Chữ Nghĩa Làng Văn (II) (2017); Chữ Nghĩa Làng Văn (III) (2018); Một Chút Dối Già – Tập Bốn (2019); Một Chút Dối Già – Tập Năm (2020); Chữ Nghĩa Làng Văn (IV) (2023);

Ngộ Không: Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 133)

Đền Ngọc Sơn  Nguyễn Siêu là nhà thơ, nhà văn hóa của Thăng Long đã tạo dựng đền Ngọc Sơn nằm giữa Hồ Gươm năm 1865. Ông cho xây dựng Trấn Ba Đình, để nối bờ với đảo, Nguyễn Siêu đã cho làm cầu và đặt tên là Thê Húc (có nghĩa là giọt ánh sáng đậu lại). Cầu gồm

Đọc Thêm »

Ngộ Không: Chuyện làng văn xóm chữ với bút hiệu (2)

Khái Hưng Khái Hưng tên thật là Trần Khánh Giư, bút hiệu khác Nhị Linh, sinh năm 1896 tại làng Cổ Am, phủ Vĩnh Bảo, tỉnh Hải Dương. Con trai Tuần phủ Trần Thế Mỹ, và là anh ruột Trần Tiêu. Ông đảo lộn tên thật Khánh Giư thành bút hiệu Khái Hưng. Chuyện Khái

Đọc Thêm »

Ngộ Không: Chuyện làng văn xóm chữ với bút hiệu (1)

Nguồn gốc bút hiệu Bút hiệu xuất hiện đầu tiên tại Pháp. Vào thời Trung Cổ, công dân Pháp bị buộc phải tòng quân, trốn tránh sẽ bị tử hình. Do vậy, những người trốn lính phải lấy tên khác để che dấu tung tích. Tên đó Pháp ngữ gọi là “nom de guerre”, nghĩa

Đọc Thêm »

Ngộ Không: Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 132)

    Chữ Việt gốc Tàu Chữ Việt gốc Tàu là một đặc thù của văn hóa Đồng Nai – Cửu Long, là những chữ, mà ta dùng thẳng từ của người Tàu và dùng âm của mẫu tự quốc ngữ viết lại. Như: Thồi là bàn tiệc. Người Bắc hay dùng từ “thồi”. Người

Đọc Thêm »

Ngộ Không: Đồng sàng dị mộng

Đợi Chờ – Tranh: Thanh Châu          Dẫn nhập:  Một hôm Bồ Tùng Linh dạo chơi bên khe núi, chợt nghe tiếng cười khẽ trong bụi lau đang trổ cờ phất phơ dưới ánh hoàng hôn. Một nàng con gái yểu điệu thướt tha thơm nức xạ hương thoắt bước ra khêu gợi lạ thường.

Đọc Thêm »

Ngộ Không: Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 131)

Viết và nói tiếng Việt Cuối năm 1979, đầu năm 1980, Ủy ban Khoa học Xã hội Việt Nam đã phối hợp với Viện Khoa học Giáo dục tổ chức một số cuộc hội thảo về vấn đề chuẩn hoá tiếng Việt. Bộ Giáo dục thông qua một số quy định về chính tả trong

Đọc Thêm »

Ngộ Không: Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 130)

 Chữ nghĩa lơ mơ lỗ mỗ Ngọng thường xuất phát từ (địa) phương ngữ, thổ ngữ có nghĩa là chỉ chi phối, chỉ có ảnh hưởng giới hạn trong một miền, vùng, địa phương nào đó. Điểm đặc biệt đáng lưu ý là “phát âm khác biệt theo vùng” và “ngọng,” xét cho kỹ, là

Đọc Thêm »

Ngộ Không: Thứ nhất đi sứ, thứ nhì di quan

Chôn Đứng – Tranh: Thanh Châu        Nhớ hoa vàng mấy độ, những đường cỏ lá năm nào lại hoài cố nhân đến cụ Nguyễn… Chả là khươm mươi niên trước, qua cỏ hoa lạc lối trong văn sử đầy cỏ dại, một tôi mụ mẫm đi tìm…ải Nam Quan. Vì như sử gia nhà

Đọc Thêm »

Ngộ Không: Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 129)

  Chữ nghĩa lơ mơ lỗ mỗ  – Kỳ II  Ở kỳ trước, qua tiết mục Chữ nghĩa lơ mơ lỗ mỗ với: “Với sức người sỏi đá cũng thành cơm”. Có nguồn cho rằng câu thơ này của Tố Hữu? Nay góp nhặt sỏi đá thêm câu thơ này nằm trong một bài thơ

Đọc Thêm »

Ngộ Không: Cao đàm khoát luận

Tranh (Thanh Châu) Của đáng tội, bài viết lúc đầu có tên Lang thang với chữ nghĩa, đang lếch thếch với chữ là nghĩa vớ được mảng chữ trong bài phiếm nhằm lúc “ông” nói chuyện với bạn mà ông gọi là “cao đàm khoát luận”. Rất ngay tình, người viết chả hiểu nghĩa lý

Đọc Thêm »