Picture of Ngộ Không Phí Ngọc Hùng

Ngộ Không Phí Ngọc Hùng

Gã thiền gỉa Ngộ Không, tên thật: Phí Ngọc Hùng, sinh năm 1944, Thái Bình, ở Hà Nội từ nhỏ. Năm 54 vào Nam học Nguyễn Trãi- Chu Văn An và Kiến Trúc. Năm 75 tới Houston, Hoa Kỳ. Hiện về hưu và đang vật lộn với chữ nghĩa hàng ngày. Tác phẩm đã xuất bản: Phiếm Sử Lược Truyện (2016); Một Chút Dối Già–Tập Một (2016); Một Chút Dối Già Tập Hai (2017); Chữ Nghĩa Làng Văn (I) (2017); Một Chút Dối Già – Tập Ba (2017); Chữ Nghĩa Làng Văn (II) (2017); Chữ Nghĩa Làng Văn (III) (2018); Một Chút Dối Già – Tập Bốn (2019); Một Chút Dối Già – Tập Năm (2020); Chữ Nghĩa Làng Văn (IV) (2023);

Ngộ Không: Về cái sự biết…

            Tranh: Trần Thanh Châu Lậm theo cụ Tản Đà vẽ chuyện kiểu cách với quán ăn ngon, đồ ăn ngon, người ăn ngon thì…ngon hết biết. Vì vậy tôi ngồi ở quán thịt chó khu Nhật Tân này từ thưở tóc rải tiêu nhiều hơn muối, không ngoài hoài bão được đàm trường

Đọc Thêm »

Ngộ Không: Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 111)

  Nguồn gốc tiếng Việt I Dân tộc ta, với ngàn năm lịch sử, có cùng chung một gốc, cùng chung một tiếng nói. Ngoại trừ một số dân thiểu số còn dùng thổ âm và một số địa phương dùng phương ngữ hay phát âm có đôi chút sai biệt, chúng ta đều nói,

Đọc Thêm »

Ngộ Không: Như Một Chuyện Tình

       Với cái tựa đề trên, ngay cả với người viết thảng thấy mảng chữ nghĩa này là đã thấy không êm. Nếu nói: Dạ, thưa không! Đây chỉ là chuyện của cô bạn tôi. Lại càng khó nghe hơn, vì đâu có chuyện bạn bè giữa đàn ông và đàn bà. Hoặc giả như

Đọc Thêm »

Ngộ Không : Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 110)

   Tiếng Việt tiếng Tầu Người Việt gọi nôm na những “người nhiều chuyện” thì người Tầu kêu là “bát ông, bát bát”. Từ chữ “bát”, người Việt dùng chữ “tám” nhu “Bà này…tám quá”. Ý là tò mò. Người Tầu thích chữ “bát” vì tiếng Quảng Đông đọc là “pát”, nghĩa là “phát” đi

Đọc Thêm »

Ngộ Không: Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 109)

  Văn học miền Nam (II) Gần đây, chúng tôi cố gắng đưa vấn đề Văn học miền Nam trở lại văn đàn, vì có những người thực sự yêu văn chương ở trong nước muốn tìm hiểu về những tác giả và tác phẩm đã bị loại trừ sau 30/4/1975. Chúng tôi xin giới

Đọc Thêm »

Ngộ Không: Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 108)

    Chữ nghĩa làng văn Thứ nhất phạm phòng Thứ nhì lòng lợn. Xưa, có hai điều độc địa nhất là phạm phòng và lòng lợn. Phạm phòng là nhập phòng làm tình, thình lình bị đứng tim tắt thở. Tây y gọi là thượng mã phong. Muốn cứu chữa, phải kịp thời lấy

Đọc Thêm »

Ngộ Không Phí Ngọc Hùng: Chữ Nghĩa Làng Văn (I)

Xin bấm vào đây để mở hoặc tải về máy Ngộ Không Phí Ngọc Hùng: Chữ Nghĩa Làng Văn (I) Dẫn nhập “Chữ nghĩa làng văn” đôi khi chỉ là một chữ, cụm từ, đoạn văn cô đọng, diễn nghĩa, diễn giải một áng thơ văn hoặc một thể tài nào đó. Những trích dẫn

Đọc Thêm »

Ngộ Không: Những viên gạch lẻ trên hè phố

Cà Phê Sài Gòn – Tranh: Trần Thanh Châu Chớm nửa đời người tôi mới lụi cui với cái thú chơi đồ cổ, rồi lung tung trống kèn từ cái ché, cái nậm được nhà Tây Sơn mang từ Thăng Long về Bình Định, đến đồ gốm Lý, Trần đào xới tại hoàng thành Thăng

Đọc Thêm »

Ngộ Không: Cái thẻ bài

Dấu Chân Người Về – Tranh: Trần Thanh Châu        Trời xui đất khiến thế nào chẳng biết nữa, bỗng dưng khi không tôi hỏi: Mày có mối tình lớn nào không? Nó lõ mắt nhìn tôi từ dưới lên trên, như nhìn…người cõi trên. Làm như ra cái điều tửu phùng tri kỷ thiên

Đọc Thêm »

Ngộ Không : Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 107)

   Nghi vấn văn học về thành ngữ và thơ “Sơn bất cao, thủy bất thâm, nam đa trá, nữ đa dâm” , có tác giả cho là câu này của Minh Mạng ám chỉ đất Nghệ An của bà Hồ Xuân Hương. Đồng thời ngoài bài thơ “Thiếu nữ ngủ ngày” với những câu

Đọc Thêm »

Ngộ Không : Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 106)

  Giá sách cũ làng văn 1975-2010 Lớp nhà văn từ 70 tuổi trở lên… Những nhà văn còn sót lại của lớp tuổi trên 70 có thể đếm trên đầu ngón tay. Như Doãn Quốc Sĩ sau 1975, ở hải ngoại, ông cho xuất bản Mình lại soi mình (1981), Người vái tứ phương

Đọc Thêm »

Ngộ Không : Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 105)

  Khuyển ưng Trong truyện Kiều, Nguyễn Du có câu: Sửa sang buồm gió lèo mây Khuyển ưng lại chọn một bầy côn quang Khuyển ưng: Chó săn và chim ưng Côn quang: Côn đồ, hung dữ (Khải-Chính Phạm Kim-Thư, báo Tự Do) Tục ngữ Ta và Tầu  Thánh còn có khi nhầm lẫn Thần

Đọc Thêm »