Picture of Ngộ Không Phí Ngọc Hùng

Ngộ Không Phí Ngọc Hùng

Gã thiền gỉa Ngộ Không, tên thật: Phí Ngọc Hùng, sinh năm 1944, Thái Bình, ở Hà Nội từ nhỏ. Năm 54 vào Nam học Nguyễn Trãi- Chu Văn An và Kiến Trúc. Năm 75 tới Houston, Hoa Kỳ. Hiện về hưu và đang vật lộn với chữ nghĩa hàng ngày. Tác phẩm đã xuất bản: Phiếm Sử Lược Truyện (2016); Một Chút Dối Già–Tập Một (2016); Một Chút Dối Già Tập Hai (2017); Chữ Nghĩa Làng Văn (I) (2017); Một Chút Dối Già – Tập Ba (2017); Chữ Nghĩa Làng Văn (II) (2017); Chữ Nghĩa Làng Văn (III) (2018); Một Chút Dối Già – Tập Bốn (2019); Một Chút Dối Già – Tập Năm (2020); Chữ Nghĩa Làng Văn (IV) (2023);

Ngộ Không : Tác Giả và Tác Phẩm – Lê Thị Thấm Vân

  Tiểu sử Tên thật: Lê Thị Hoàng Mai. Sinh năm 1961. Hiện đang cư trú tại California, Hoa Kỳ. Tác phẩm  Đôi bờ (tập truyện ngắn 1993) – Mùa trăng (tiểu thuyết 1995) Việt Nam ngày tôi trở về (tiểu luận 1996) – Xứ nắng (tiểu thuyết 2000) Âm vọng (tiểu thuyết 2003) –

Đọc Thêm »

Ngộ Không: Phiếm Sử Lược Truyện

Xin bấm vào đây để mở hoặc tải về máy Ngộ Không: “Phiếm Sử Lược Truyện” Sử, nôm na là những gì thuộc về quá khứ. Thế nên, đọc sử là ngóai cổ nhìn lại ngày hôm qua. Nhìn thì cũng nhiều cách nhìn. Nhưng nhìn mà chỉ thấy những gì mình múôn thấy thì

Đọc Thêm »

Ngộ Không : Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 94)

Chữ nghĩa lơ mơ lỗ mỗ Cha ông xưa đúc kết được kinh nghiệm sống và truyền khẩu cho đời con cháu mai sau qua ca dao và thành ngữ…Nay con cháu mai sau đời sau chế tác “lung tung, trống kèn” những thành ngữ, danh ngôn cho riêng họ : Trăm năm bia đá

Đọc Thêm »

Ngộ Không : Hải bất dương ba (*)

Tựa: Qua đoạn kết Đảo chìm niên biên ký truyện mới đây, người viết gọt chữ vót bút: “…Thế là cụ len lén giấu biến xấp giấy của chú em vào cái túi xách tay và chỉ mong về đến nhà ôm lấy cái bàn viết để đục chữ đẽo câu với bài viết: Hải

Đọc Thêm »

Ngộ Không : Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 93)

Tục ngữ Ta và Tầu Lạnh lùng thay láng giềng ôi Láng giềng lạnh ít sao tôi lạnh nhiều Nhiệt táo nhất bả, lãnh táo nhất bả (Bếp đỏ lửa, bếp lạnh tanh) (Nguyễn Lập Sơn – Dư Phát Linh) Sửa ca dao Gần đây người trong nước sửa “tháng giêng” thành “tháng một”! Sửa

Đọc Thêm »

Ngộ Không : Tác Giả và Tác Phẩm – Lê Xuyên

Tiểu sử Tên thật: Lê Bình Tăng, sinh năm 1927 tại Phong Điền, Cần Thơ. Mất ngày 2.3.2004 tại Sài Gòn. Tác phẩm Vợ thầy Hương – Kinh Cầu Muống – Chú Ba Công Chú Tư Cầu – Nguyệt Đồng Xoài – Rặng trâm bầu Vài hàng về tác giả Trước kia Đông Hồ ở

Đọc Thêm »

Ngộ Không : Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 92)

Tiếng Việt, dễ mà khó Biến âm trở thành một biện pháp tạo từ. Như từ “vậy”, chỉ cần thay dấu nặng bằng dấu huyền, chúng ta có từ mới: “vầy” (như vầy này!). Ðã có từ “lui hui”, người ta tạo thêm các chữ “lúi húi” rồi “lụi hụi”. Ðã có từ “chừ bự”,

Đọc Thêm »

Ngộ Không : Chuyện trong nhà ngoài vườn

    Lối Cũ – Tranh : Mai Tâm  Thế giới có triệu điều không hiểu Càng hiểu không ra lúc cuối đời Chẳng sao khi đã nằm trong đất Đọc ở sao trời sẽ hiểu thôi Bạn từ miền bắc đất lạnh tình nồng xuống chơi. Bạn già rồi, đã cũ kỹ trở thành cổ

Đọc Thêm »

Ngộ Không : Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 91)

Chữ nghĩa trên mạng Đọc được lời rao của tuổi “teen” trên “tuyến gái” internet: “Tình hình là còn lonely mà lại sắp đến t7 cn (thứ bẩy, chủ nhật) rồi nên ai mú đi chung thì cứ vào mà Dk (đăng ký) nha… Chữ nghĩa làng văn Với hai từ “rờ” và “sờ” theo

Đọc Thêm »

Ngộ Không : Tác Giả và Tác Phẩm – Lê Tất Điều

Tiểu sử Bút hiệu: Kiều Phong (văn), Cao Tần (thơ). Sinh ngày 02.8.1942 tại Hà Ðông. Hiện định cư tại Hoa Kỳ. Tác phẩm Khởi hành (1961), Kẻ tình nguyện (1963), Quay trong gió lốc (1965), Phá núi (1968) Người Đá (1968), Những giọt mực (1970), Anh em (1970), Thơ Cao Tần (1977)      Viết về

Đọc Thêm »

Ngộ Không : Điếu tôi ký truyện

 Dẫn nhập: Tới cái tuổi hòang hôn, hết khi trưa phơi sách khi chiều tưới cây, đến mon men làm quen với cái thú chơi đồ cổ. Để rồi gặp một cụ bạn già thuộc dạng thâm căn cố đế qua những canh bàn mạt chược. Nhà cụ có cái điếu bát hai lần di

Đọc Thêm »

Ngộ Không : Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 90)

Chữ nghĩa biên khảo: Tên gọi người Hoa là Chệt Trong Phụ nữ tân văn số 5-1929 có bài thơ tựa đề Sài Gòn của tác giả Hải Khách: Sài Gòn nguyên thị nhất đô hội Đủ Tây, Chà, Chệt, Mọi, Cao Mên Kể chi là đất người quen Tiêu khiển cũng một đôi phen

Đọc Thêm »