
Coward – Tranh: C Bryan Lavigne (Nguồn: www.imagekind.com)
TƯƠNG BẦN CHI CA
[Nhân nghe Chị Nguyễn Thị Giáng Vân than]
Không nát sao thành tương bần?
Đặc sản vùng miền
Trở thành quốc túy quốc hồn
Đã bần tương đương nhiên phải nát!
Nát là đặc trưng đặc thù đặc hữu
Hòa quện cùng rau muống…trồng bùn!
Ôi tương bần cao quý thiêng liêng!
Ôi bần tương sáng chói trăm miền!
Tương bần tương bần hoan ca nát!
Tương bần tương bần truyền kì tiểu thuyết!
Ta như tương bần, oanh liệt
Tương bần như ta, bất diệt
Thánh thư bần tương bí truyền từ đời này qua đời khác
Trong chum trong lu trong hũ nhà ta
Sền sệt vàng vàng nâu nâu hương vương quanh quất
Mái lều tranh tới cao ốc villa
Tương bần có từ thủa ta chưa được sinh ra!
Ta lớn lên cùng bần tương và chết cùng tương bần vạn thủa!
Mùi tương bần dâng hương
Trong gió thanh
Tiếng quạ gào trên cây gạo đầu ngõ
Gọi ta về
Xám xanh tiếng cười cổ tích…
KHI TA CÓ TẤT CẢ TRỪ LÒNG DŨNG CẢM!
[Trò chuyện cùng ông bạn không …vàng]
Khi ta có tất cả trừ Lòng Dũng Cảm
Trí thông minh sẽ biến thành thói quỷ quyệt ranh ma
Ta sẽ trở thành gã lưu manh thượng hạng
Nhiều khi còn giả danh trí thức
Khi ta có tất cả trừ Lòng Dũng Cảm
Tình thương nơi ta có nguy cơ trở thành nhão nhoét, lừa bịp
Ta sẽ trở thành một – con – buôn – thứ – thiệt
Trục lợi trên niềm tin yêu vốn rất sẵn quanh ta
Khi ta có tất cả trừ Lòng Dũng Cảm
Ta dễ dàng đong đưa thỏa hiệp kiểu chín bỏ làm mười
Ta sẽ làm ngơ trước gian tham tàn ác
Sẽ quỳ gối, sẽ khom lưng…và viện chữ Nhẫn tuyệt vời
Khi ta có tất cả trừ Lòng Dũng Cảm
Niềm khát khao vươn lên sẽ bị khước từ
Ta hài lòng với vơi đầy …máng cỏ
Máng cỏ rất nên thơ, máng cỏ hóa thành thơ…
Khi ta có tất cả trừ Lòng Dũng Cảm
Cuộc sống ta sẽ vô nghĩa kiệt cùng
Dù ta còn dù ta đã biến mất
Cũng đều vô nghĩa như nhau./.
TÔI CỨ CỐ MÀ KHÔNG TÀI NÀO HIỂU NỔI
1.
Chùa khủng toàn gỗ là gỗ
Từ rừng
Cười như trúng số độc đặc
Ai khóc rưng rưng…
Quan tài nguyên một cây cổ thụ
Nghe nói cả chục tỉ việt nam đồng
Ê a tụng niệm
Siêu thoát cực lạc vân du
Ai rưng rưng khóc…
Lao vào tâm dịch
Bay giải cứu
Kết cục bao nhiêu kẻ hóa củi đút lò
Ai cười phớ lớ
Ai ngậm đắng nuốt cay…
Được cầm huy chương vàng trước khi trao cho danh thủ
Nghẹn ngào
Tự hào
Quá đỗi tự hào
Ai trào dâng xúc động
Ai cúi mặt tủi nhục
Hình như không có ai
Niềm tự hào mang màu sắc bán khai
Dân không chịu lớn
Ngây ngô cười…
Đá lát vỉa hè xưng xưng 70 năm bền vững
Vỡ nát
Vì mưa nắng thất thường
Ai lắc đầu ngao ngán
Ai trong bụng mở cờ
Ai có
Có ai
Đồng đội cũ giết nhau giữa thanh thiên bạch nhật
Ông A trộm quần lót đàn bà
Bà B cử nhà giáo nữ
Giúp vui những tiệc tùng
Đám đàn ông thêm vui vẻ tí
Ai thấy ê chề
Ai không
Ai hài lòng làm thân hầu rượu
Thâu đêm tiệc tùng…
Mở báo nghe đài coi ti vi
Hàng ngày
Đầy chật những chuyện dở cười dở khóc
Lạnh buốt mùa hè
Mưa đá mùa đông
Những gói mì cứu trợ
Những chửi đổng vô hồi
Những chướng tai gai mắt
Đã thành chuyện thường ngày
Lặng lẽ dằng dai
Hình như trở thành lối nghĩ
Muôn năm
Ai có ước muốn đổi thay
Ai có
Có ai
Tôi cứ cố mà không tài nào hiểu nổi!
Cái nước mình nó thế!
Ngửa mặt kêu trời.
2.
Tôi cứ cố mà không tài nào hiểu nổi!
Và xin chào thua
Tuyệt đối xin thua!
Những tầm nhìn quả là siêu vĩ đại!
Những tầm nhìn
Tôi tin
Chỉ có
Ở
Xứ ta!
Tôi tự biết
Vĩnh viễn không thể hiểu!
Những tầm nhìn
Những việc làm
Những dự án
Những miệt mài đêm ngày
Những tận lực mê say
Và những…
Chỉ có ở xứ này!
Núi. Đào!
Biển. Lấp!
Sông. Ngăn!
Sức mạnh kì vĩ
Đam mê kì vĩ
Năm châu bốn biển chẳng ai bằng!
Không thể hiểu
Không tài nào hiểu nổi
Đội đá và trời
Biển lấp non dời
Người xứ ta luôn nhất trần đời
Tuyệt đối nhất
Chi nhường cho ai!
Tôi cứ cố
Cứ cố hủy cố hoài
Cố tận lực tàn hơi
Mà không tài nào hiểu nổi!
Chả nhẽ lại học ông cha
Kêu
Trời ơi!
NHỮNG NGƯỜI HÀNH KHẤT
[Để nhớ V.Huygo]
—–‘
Những người hành khất lang thang khắp nơi trên trái đất này
Phố thị giàu có tấp nập đông vui
Nhà cao cửa rộng
Đèn nến hoa đăng
Thức ăn chất chồng ê hề bắt mắt và thơm phức
Váy áo sặc sỡ thơm tho
Những quý ông sang trọng đầy chất ga lăng
Những quý bà quý cô thanh lịch đẹp như tiên giáng thế
Thôn quê thanh bình
Ruộng đồng phì nhiêu sum suê hoa trái
Sơn khê đẹp như vườn địa đàng
Mọi nơi đều in dấu chân những người hành khất
Những người hành khất thường lặng lẽ cúi đầu và chắp tay trước ngực
Ánh mắt đầy vẻ biết ơn
Không ít lần đổ lệ
Những người hành khất vô danh
Đầu trần chân đất
Quần rách áo manh
Run rẩy mùa đông
Mệt mỏi mùa hạ
Tả tơi khi gió
Ướt sũng khi mưa
Những người hành khất dắt díu nhau trong bóng chiều giăng giăng sương khói
Những người hành khất ngủ đứng ngủ ngồi mệt nhọc bên hè phố dưới mái hiên dưới tán cây hay nơi lều chợ
Những người hành khất di trú bằng đôi chân chai sần nứt nẻ
Vô danh tuyệt đối vô danh!
Bé nhỏ tuyệt đối bé nhỏ!
Những người hành khất
Họ từ đâu đến?
Không ai hay…
Có thể từ những vùng quê nghèo đói!
Có thể vì nhân tai thiên tai!
Có thể…ta cũng không biết nữa.
Và có thể họ là những thiên sứ được Chúa Trời phái xuống trần gian?
Có thể
Có thể lắm chứ
Những người hành khất
Những người ăn mày
Những thiên sứ
Xuống đây
Thử thách con người
Đánh thức lòng trắc ẩn trong ta đang có nguy cơ tàn lụi
Gọi tình yêu thương nơi ta sống lại
Hồi sinh nơi ta tình đồng loại đã chết rũ lâu rồi!
Đặng Tiến (Thái Nguyên)