T.Vấn

& Bạn Hữu

Văn Học và Đời Sống

Trần Thị Nguyệt Mai: CHẲNG BAO GIỜ QUÊN

Share on facebook
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

 

 Cõi người ta (12) – Tranh: Thanh Châu

 

(Kính tặng những người thương

của những cánh dù Tiểu Đoàn 7 đã không trở về điểm hẹn).

 

 

Túy ngọa sa trường quân mạc tiếu,

Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi!

(Lương Châu từ – Vương Hàn)

 

Người đi ngày ấy, người đi mãi

Còn để trong lòng những tiếc thương

Đã bao năm nhưng khi nhìn lại

Chỉ thấy lòng đau nỗi đoạn trường

 

Damber trận đánh vào quân sử

Mà cánh dù rơi chẳng trở về

Xót xa tấm lòng người cô phụ

Vấn vương hoài người chốn sơn khê

 

Có khi nghe tiếng chuông ngoài cửa

Cứ ngỡ là anh, anh đấy thôi…

Hay khi có dịp tù binh trả

Hy vọng rồi ta sẽ thấy người…

 

Có khi chợt gặp bên đường phố

Một bóng dáng nào đứng lẻ loi

Màu áo hoa dù sao quen quá

Khi đến gần… nước mắt lại rơi!

 

Ngày trôi tháng hết năm mới đến

Thoáng chốc thời gian qua vút nhanh

Càng nhớ, càng thương người lính chiến

Suốt cuộc đời em chẳng quên anh…

 

Trần Thị Nguyệt Mai

04.12.2021

 

 

 

 

 

 

©T.Vấn 2022