06/02/2015
Ngọc Tự: bây giờ anh đã có em là vợ

hinhchau1

Ngục tù tình yêu – Tranh : Trần Thanh Châu (1978)

“ . . . Sau hôm hút chết từ bệnh viện về nhà hồi giữa tháng, tôi bắt đầu suy nghĩ đến cái lúc rồi cũng phải “bước lên xe” của mình. Không phải bi quan gì đâu và mặc dù cho đến hôm nay họ cũng chưa xác định rõ bệnh trạng của tôi như thế nào, và chưa có hướng điều trị gì hết. Chỉ biết là có một cục u ở gan,đè ép lên dạ dầy là nguyên nhân làm cho cho biếng ăn mấy tháng nay, vì bụng lúc nào cũng bị hơi căng cứng thành ra thực bất tri kỳ vị.(tôi bị giảm khoảng 20 lbs trong hơn hai tháng). Lui tới Bác sĩ hoài,có thể tuần tới sẽ làm biopsy để xem là u lành hay u ác tính. Học theo ông Socrate, tôi cũng bắt đầu chuẩn bị cho cái lúc ấy của mình được thanh thản nên đã phác lược trong đầu một bài viết như thể bản Tổng kiểm thảo cuôc đời,nói về những suy nghĩ, tâm tình kỷ niệm với Bố mẹ, vợ con, anh chị em,bằng hữu đây đó…

     Nghỉ ở nhà, tha thẩn lục soạn sắp xếp mọi thứ, tôi tìm lại được bài thơ ghi nhớ ngày đám cưới gấp làm tư, nằm lẫn lộn trong ít hình ảnh mang sang đây được. Tôi đánh máy lại và . . . “ (Ngọc Tự)

 

phải nhớ lấy ngày hôm nay nghe không em

ngày 13 tháng Giêng của những thời gian còn lại

một ngày 13 mà mọi người hết thẩy đều kiêng ngại

một ngày của chúng ta anh và em

hãy ngỏ lời cám ơn tất cả

cám ơn thời gian kỷ niệm cũ mèm yêu dấu

cám ơn hạnh phúc

dù cánh cửa hạnh phúc bao giờ cũng đóng kín thật im lìm

em có nhớ đem theo kìm búa cho anh

phải đập vỡ và mở tung như cánh cửa quán hồn anh đợi đón người khách đầu tiên_

cuối cùng em đã đến không bao giờ còn quay mặt cất bước bỏ đi

hình như gã tình lang tồi tệ anh đã có một đời quá dở

dốc cạn vốn liếng hớn hở đặt vội vã nhầm cửa trên chiếu bạc dăm ba kẻ ngồi ngáp

vặt ngẩn ngơ

nên bây giờ chả còn gì làm tặng vật hỏi em cho tròn sính lễ

dăm ngón tay gầy đếm nốt mãi thời gian nào đã qua cay đắng muộn phiền

châm điếu thuốc vu vơ thương mình mỉm cười cất tiếng chào hỏi những buổi sớm

nỗi xa lạ hoài hoài lẩn quất vây quanh

sự thinh lặng vẫn là luôn luôn cần thiết

thôi bây giờ để anh xưng đại là vương tước và gọi chiếc xe cũ kỹ ọp ẹp mỗi ngày

ấy là con ngựa ô già rồi thì thầm nhắc với em một chút êm đềm một chút tình

tứ những ngày yêu nhau

và phong cho em làm nàng ái khanh yêu dấu con chó nhỏ hay giận hờn mắt ướt

những buổi chiều anh đến trễ hẹn hò

không biết bao nhiêu người đã giơ tay vẫy chào trên đoạn đường anh đón em về

đại dinh cái hộp diêm nhỏ hẹp thiếu mọi tiện nghi cần thiết

hãy nhỏ lệ chan hòa đi em

đó thôi lời thư tỏ tình hôm nao đã trở thành vuông thiệp hồng mở toang cánh cửa

quá khứ

xin trang trọng ngỏ lời cảm tạ đêm

đêm dịu dàng kỷ niệm như đêm nay của ánh sáng

hãy im lặng nghe thương yêu tuyệt diệu trở về

quên tuốt đi những lo sợ đợi chờ rình rập

cho dù cuộc sống mai rồi cũng vẫn là khó khăn

gạo lên giá sữa cho con trai đầu lòng cũng lên giá

và những đồng lương cuối tháng đời lính anh chân thật khiêm tốn chả còn dư dả

chia sẻ với bạn hữu anh em

mẩu bánh mì buổi sáng ba mươi đồng

có mắt môi dấu yêu no mãi một đời nghèo túng

ly cà phê điếu thuốc đầu ngày ngọt ứ trăm ngàn nỗi nhớ nhung

chúng mình vẫn là những kẻ tình nhân yêu nhau như những ngày đầu hò hẹn

ơi này em yêu dấu

phải khóc nữa đi cho cạn khô nước mắt

mai rồi chả bao giờ còn có lần bối rối nghẹn ngào

em có nghe đó không muôn ngàn nhã nhạc reo vui

và những lời chúc tụng

tiếng âm thanh mới rộn rã chào mời

anh bỗng thấy hồn mình trở lại trẻ thơ

thèm một nụ hôn thầm thật vội

như thẹn thùa môi cười e ấp hôm nào

để bây giờ anh đã có em là vợ

ngọc tự _13/01/1973 ở Sàigòn

( như bài diễn văn hạnh phúc cho ngày đám cưới)

 

 

 

 

©T.Vấn 2015