thơ ngọc tự

ngọctự: GA CUỐI

Chuyến Tàu Hoàng Hôn – Tranh: THANH CHÂU  “… Ngươi là bụi đất, và sẽ trở về với bụi đất”                                                       (Sách Sáng thế 3,19)                                                  chuyến tầu kéo một hồi còi dài rồi ngừng bánh đám hành khách nhấp nhổm bắt đầu lục tục đứng lên gượng gạo thất thểu theo nhau bước

Đọc Thêm »

Ngọc Tự: SÂN GA TRÍ TƯỞNG TÔI VÀ NHỮNG CHUYẾN TẦU HỒI ỨC.

Những Mảnh Vụn Ký Ức – Tranh: Iva Gueorguieva (Nguồn: artnewengland.com) thời gian đã thản nhiên lạnh lùng chất chồng từng năm tháng                                                                           lên tuổi đời tôi      nên đầu óc già nua này bây giờ cũng mỏi mòn khô kiệt cái sân ga trí tưởng tôi cũng bắt đầu vắng lặng buồn hiu

Đọc Thêm »

ngọctự: NỖI BUỒN NHẶT ĐƯỢC

Hoài Niệm Xưa – Tranh: HOÀNG THANH TÂM chiều nay lang thang trong công viên vắng người tôi đã nhặt được một nỗi buồn nằm lẻ loi trên lối đi ngập lá vàng rơi nỗi buồn gói kín bằng những nếp gấp thời gian và ướt sũng nghẹn ngào nước mắt hằn sâu dấu vết

Đọc Thêm »

Ngọc Tự: NGỒI GIỮA CHIỀU SƯƠNG

Tịch Mịch – Ảnh: NTN góc vườn xơ xác tiêu điều tôi ngồi thờ thẫn sương chiều vây quanh chừng như ngày muốn vội nhanh thoảng cơn gió nhắc lạnh tanh sương chiều này sao chiều mãi cô liêu và sương vẫn lạnh những chiều như nhau tháng năm thì cứ qua mau chưa còn

Đọc Thêm »

Ngọc Tự: ĐOẠN TUYỆT MỘT TRÍ NHỚ

Kiếp Khác – Tranh: THANH CHÂU tôi đã có một trí nhớ đầy ắp và ngập ứ những yêu thương và giận hờn những hận thù và ghen ghét những khát vọng và tươi vui những ước mơ và hoài bão những hình bóng và từng khuôn dáng những yêu đương và hẹn hò những

Đọc Thêm »

Ngọc Tự: TĨNH VẬT BUỒN

Tuổi Già – Tranh: HÀ HUỲNH MỸ tôi thả nỗi buồn theo con chim nhỏ bay vào khoảng không buổi chiều vội vã nhưng tìm đâu được một nhánh cây nào trong khắp thành phố con chim nhỏ đem nỗi buồn bay về đậu lại giữa hồn tôi buổi chiều chưa qua hết. . nơi

Đọc Thêm »

ngọctự: giả sử

Người Ngồi Im Bóng – Tranh: THANH CHÂU nếu nỗi buồn vơi dần được theo ly cà phê mỗi ngày hẳn rằng quán cà phê có bao giờ vắng khách cà phê LONG sớm nay mình tôi ngồi thinh lặng. . nếu suy nghĩ vẩn vơ bay đi đuổi theo kịp những sợi khói thuốc

Đọc Thêm »

ngọc tự: một nơi chỗ trú ngụ nào

Bến Bình yên – Tranh: MAI TÂM ôm nỗi thất vọng quanh cuộc sống tôi lang thang đi tìm một chỗ làm nơi trú ngụ cho riêng mình để được quên qua trong từng khoảnh khắc cũng chẳng mong gì trở thành hiện thực bao giờ nên hình như vẫn chỉ là những ảo mơ.

Đọc Thêm »

Ngọc Tự: Sàigòn ơi nước mắt

Phố cũ – Tranh: Thanh Châu     Có phải nơi những tháng ngày binh lửa ấy nước mắt đã đầm đìa tuôn ướt sũng đau thương con hẻm than quen từng góc phố Sàigòn ơi.   Có phải nơi những tháng ngày tan vỡ oan khốc nghẹn ngào ấy nước mắt đã rơi rơi

Đọc Thêm »

Ngọc Tự: lời nguyện cầu ăn năn sám hối

  Ngọn nến trong đêm – Tranh: Mai Tâm (chút suy ngẫm riêng tư nhỏ nhoi) ngọctự   những tháng năm xưa quê hương binh đao lửa đạn bản tin chiến sự và con số thương vong chết chóc nhẩy múa mỗi sớm mai có phải đã từng là nỗi lo âu sợ hãi nhắc

Đọc Thêm »

Ngọc Tự: đêm hạnh ngộ

Phố Cũ – Tranh: Thanh Châu .gửi các bạn hữu tôi ngày Đại hội 29 Liên hội ĐH/CTCT/Đàlạt Houston- Dallas-Oklahoma-Kansas Houston 01/9/2018.     khi tiếng gọi mời buổi gặp gỡ thương nhớ ở đâu bỗng quay về từ thuở quân trường và ngang dọc gửi cả đời trai khắp trời quê   nhắc thầm

Đọc Thêm »

Ngọctự: những bài thơ tiễn bạn

Tranh – Thanh Châu   tiễn bạn đi xa   Ta bay lên mặt Trăng Ta bay lên sao Hỏa Ta vượt tường ánh sáng Trái đất một mái nhà Đại bàng từng sệ cánh Nhất định phải bay xa Từng sống sót Cổng Trời Từng giỡn mặt Sa tăng Từng vung bút chuyển thời

Đọc Thêm »
Search
Lưu Trữ