05/15/2019
nguyễn minh phúc: là những hoang mê/rồi cũng ngậm ngùi/những chuyến xe chiều

Sông – Tranh: Mai Tâm

 

 

là những hoang mê

 

thôi là những sớm ly chia

những chiều tuyệt vọng những khuya đoạn lìa

tôi về đợi một lần kia

trần gian lên tiếng ô kìa… hư không

 

nghe từ thân phận mênh mông

một đồi cỏ úa đôi vòng trầm luân

ngựa hoang gõ móng chân cuồng

lạc loài nhân thế dốc buồn hoang mê

 

đâu như có một lần về

đường khua chân mỏi ê chề cõi tôi

ngậm ngùi đổ bóng chơi vơi

hỡi ơi mưa đã trắng trời phôi phai

 

đời qua ngút chặng đường dài

mới hay chỉ có lạc loài một tôi

đêm về với bóng mồ côi

nghe tràn tiếc nuối trên môi thở dài…

 

 

rồi cũng ngậm ngùi

 

người đi bỏ lại muôn trùng
có con sâu nhỏ đo từng nỗi đau
phố nằm im giọt mưa mau
bơ vơ cuối dốc lạc loài một tôi…

 

tình xưa rồi cũng ngậm ngùi
nụ hôn nào trót ngọt bùi đời nhau
giờ còn lại những hư hao
nhớ quên ướt cả câu chào tiễn đưa

 

còn vàng vọt những âm thưa
chân ai ngã bóng tình chưa kịp về
gối sầu trên đỉnh đam mê
bên chăn gối mộng bốn bề tịch liêu

 

đưa tay vuốt mặt não nề
một mình tôi với câu thề mang theo
cũng đành tình đã buông neo
để người dõi mắt nhìn theo…
khẽ buồn…

 

 

những chuyến xe chiều

 

có gì trong gió
mà đau phận người
có gì trong cỏ
mà lòng khôn nguôi….

 

nầy hoa hồng nhỏ
cho lời hỏi thăm
có tình yêu gọi
trên môi em trầm…

 

nầy con phố cũ
tôi chiều chân qua
cho tôi trú ngụ
ru tình chia xa

 

nầy vầng trăng khuyết
dõi buồn trăm năm
em đâu là nguyệt
mà tôi kịp rằm

 

…tôi ngồi thinh lặng
ôm ngày quạnh hiu
nghe trên đường vắng
những chuyến xe chiều

 

rã rời cơn mộng
ngày đã qua rồi
một mình một bóng
tôi về
với tôi

 

nguyễn minh phúc

 

 

 

 

 

 

©T.Vấn 2019