12/13/2019
nguyễn minh phúc: ngồi xuống đi em/bài thơ dang dở/ngồi dưới sương tan

Sông Quê Hương – Tranh: Mai Tâm

 

 

ngồi xuống đi em

 

ngồi xuống đây đi em

quanh ta mù giăng lối

bên nầy là bóng tối

bên kia là hư không

 

ngồi lại bên dòng sông

nghe đời mình hoang hoải

con sóng nào trôi mãi

trên dốc mù thiên thu

 

ngồi mà nghe âm u

trong phận người bé mọn

trong gió giông đời sống

trong nghiêng ngả đời mình

 

ngồi xuống và lặng thinh

nghe cả chiều tê tái

suốt một đời mê mải

đâu hay là phù vân

 

ngồi xuống đi, một lần

thấy quanh mình rũ rượi

mệt nhoài ngày đã tới

rã rời thân chiếu chăn

 

ngồi theo dốc đời lăn

trôi trong chiều đại mộng

ngồi bên trời lồng lộng

chợt thấy mình khói sương

 

ngồi xuống đây một lần

ngồi xuống đây đi em…

 

 

 

bài thơ dang dở

 

bài thơ đó buồn như là kỷ niệm

viết cho em trong lặng lẽ đêm dài

môi mắt xưa cả một trời lưu luyến

giờ chỉ là tan tác bóng tàn phai

 

anh sẽ nhớ như đã từng ngồi nhớ

tháng năm buồn lặng lẽ giấu cô đơn

khi hạnh phúc là một vầng trăng vỡ

nụ hôn đau trong giấc ngủ chập chờn

 

nghe nuối tiếc cả mùa thu đã úa

lá vàng rơi lả tả xuống tay người

bài thơ đó như một giòng lệ ứa

chạm xuống đời rơi rụng những tàn tro

 

thì thôi nhé khi đời không là mộng

câu thơ xưa đành dang dở lưng chừng

thả vào lửa cuộc tình xưa hắt bóng

anh một mình ngồi với những chiều buông…

 

 

ngồi dưới sương tan

 

khoảnh khắc đó đã chìm vào hư ảo

khói sương mờ trôi giấc mộng chơi vơi

tôi lặng lẽ đứng bên chiều sương khói

chạm mùa thu đang rụng giữa lưng trời

 

thành phố thắp một màn sương rất mỏng

và tôi đây cũng lặng lẽ như chiều

ôm mộng ước gửi cho ngày tuyệt vọng

để rồi buồn trên đỉnh dốc cô liêu

 

ngồi mà nhớ sương mờ chìm trong khói

em rồi xa quên mất lối đi về

nghe vụn vỡ một góc trời tê tái

thôi cũng đành tan tác những cơn mê

 

…tôi đã có một lần về  phố cũ

nhìn khói sương hun hút bóng lưng đồi

mà nhớ một mối tình không chỗ trú

cứ trôi hoài trong ký ức xa xôi…

 

nguyễn minh phúc

 

 

 

 

 

 

 

©T.Vấn 2019