07/22/2020
nguyễn minh phúc: lời vàng Bá Kiến/nghiễm nhiên/nhớ Vinh

Cái bóng – Tranh: Thanh Châu

 

lời vàng Bá Kiến

 

sinh ra phải đạo làm người

cũng nên biết khóc biết cười như ta

chơi với bụt mặc cà sa

còn thay áo giấy với ma mặc vào

 

cái thời ăn xổi… ối chào

có gì được cố thò vào mà xơi

nhỡ mai trúng gió đứt hơi

chiêng khua trống gõ không mời cũng đi

 

nầy nầy thằng Chí lắm khi

mắc chi rạch mặt mắc chi nằm đường

nói năng nhỏ nhẹ ông thương

đâm thuê đòi mướn hưởng lương dăm hào

 

đời nầy ai đuợc như tao

bạc tiền của nả mang vào cực thân

sống là… làm phước cho dân

tiền thơm hơi giấy bạc nâng hơi đồng

 

ơi nầy mấy đứa thôi chồng

mấy thằng chém mướn mấy đồng cốt tiên

hỏi ai không thích hơi tiền

cả làng Vũ Đại không ghiền cũng say

 

Chí Phèo tao nói nghe đây

bà nhà sao lại khoái mầy bóp chân

thói đời gà đẻ ngoài sân

trứng đem đập luộc băn khoăn nỗi gì

 

nầy nầy tao nói mà ghi

thôi đừng rạch mặt sướng chi kiếp người

mầy thèm con Nở dở hơi

cái đêm trăng sáng đã chơi… thì đền

 

thương mầy tao lại cho tiền

ghé hàng thịt chó nốc liền vài hơi

làm người khó lắm Chí ơi

làm thằng nát rượu coi đời nhục vinh…

 

…mốt mai về với yêu tinh

Bá tao cho mấy đồng trinh mua hòm…

 

 

nghiễm nhiên   

 

nghiễm nhiên em giữa đời tôi

như chiều đầy gió như trời đầy mây

như hoa trái giữa xuân nầy

như cây cỏ níu bàn tay dịu dàng

 

nghiễm nhiên em giọt nắng vàng

rơi vào tôi mộng khẽ khàng xuân tươi

cho hoa ướp mật môi cười

tình yêu em rót hồn tôi nụ hồng

 

hiên trời ngọt gió thơm nồng

mây treo vạt nắng bềnh bồng lứa đôi

bên làn môi ấm trên môi

nghiễm nhiên em đã trao tôi địa đàng

 

em nầy môi có còn ngoan

mùa xuân còn chút tơ vàng ong bay

tôi về lãng đãng mê say

đợi em trong giấc mơ đầy …

nghiễm nhiên…

 

 

nhớ Vinh

 

với Trầm Thụy Du

 

cùng nâng chén buổi về đêm quán Lát

nhớ ai không mà sông Vệ mưa hoài

chiều say khướt vỗ bàn nghe bạn hát

đêm rừng thiêng* gió buốt tạt hiên ngoài

 

cõi tạm nầy nẻo về ai chẳng biết

còn lại gì ngoài một chút hư không

câu thơ xưa tiễn bạn ngày ly biệt

đâu chắc về quê cũ nữa mà mong

 

tôi xa quá mấy phương mù lơ lắc

trời phương nam thôi nhé chẳng kịp về

nén nhang cũng úa tàn không kịp tắt

thôi thì đành đau chén rượu nhà quê

 

tiễn bạn đi chiều nay trời buồn quá

xám mây bay Quảng Ngãi hắt hiu chiều

ngủ yên nhé, Vinh ơi miền đất lạ

bài thơ buồn có làm bạn phiêu diêu…

 

nguyễn minh phúc

3 năm ngày mất của Vinh (Trầm Thụy Du)

 

*đêm rừng thiêng: tên một bài thơ của Trầm Thụy Du

do Dương Quang Hùng phổ nhạc

 

 

 

 

 

©T.Vấn 2020