03/25/2009
Hoa Vu Lan

Hình: Nhiếp ảnh gia Trần Cao Lĩnh

 

 

Em tặng anh một cành hoa trắng

Rưng rưng mùa Vu Lan

Làm sao anh có thể quên

Dáng mẹ hiền yêu dấu

Cùng tiếng võng đong đưa

Tiếng ru à ơi

Ngọt ngào trong dĩ vãng

Làm sao anh có thể quên

Mắt mẹ cười trong nắng.

Em tặng anh một cành hoa trắng

Và em, cũng cành hoa

Mầu trắng nỗi niềm

 

 

Oi thương sao mùa Vu Lan thầm lặng

Thương sao tuổi năm mươi

Còn mơ nằm trong vòng tay mẹ

Còn mơ được ngủ êm đềm

Trên ngực áo nâu

Thơm thơm mùi trầu cau kỳ diệu

Oi mùi hương còn quấn  quýt một đời

Không phôi pha

Mùi hương không ngày tháng

Như những vui buồn của mẹ

Những xót xa đời con

Em tặng anh cành hoa trắng

Đã bao mùa Vu Lan

Mẹ bỏ ta đi

Mẹ về cõi Phật vô ưu

Những đứa con tuổi năm mươi

Khóc như ngày mới lớn

Ta cho nhau cành hoa trắng

Tạ ơn mùa Vu Lan

Để em cùng nghe với anh

Tiếng hát ru êm đềm thuở ấy

Được ôm cùng anh

Một bông hồng trên ngực áo

Trong mơ.

 

Phạm Ngọc Phi