06/25/2009
Ngọc Phi : Di Ngôn

Người dưới mộ- Tranh : Trần Thanh Châu 2005

 

Anh rất sợ linh hồn anh mê muội

Khi chết đi và không nhận ra em

Oi mái tóc đã một thời đắm đuối

Đôi bàn tay là những ngón nhung mềm

 

Anh rất sợ linh hồn anh quá mỏng

Như sương mù và không thể ôm em

Oi băng giá sẽ tan từng hơi thở

Từng vòng tay nồng ấm thưở yêu đương

 

Anh rất sợ linh hồn anh bé nhỏ

Ngại cỏ cây và lánh mặt chim muông

Để em khóc bên cuộc đời quạnh quẽ

Anh thiên thu về một cõi vô thường

 

Anh rất sợ linh hồn anh mù khuất

Khi chết đi và không thể nhìn em

Oi dáng cũ, vườn cây đầy dĩ vãng

Bờ trăng non mộng mị chiếu bên thềm

 

Anh rất sợ linh hồn anh lạc lõng

Khi chết đi và mất dấu tình em

Những nước mắt trên môi đời ngọt đắng

Mưa bâng khuâng và rực nắng cuồng si

 

Anh rất sợ linh hồn anh tan rã

Muôn trùng đi và vạn kiếp không về

Từ một cõi nhân gian buồn áo não

Anh vô biên trong đụa ngục a tỳ

 

Anh rất sợ linh hồn anh rất sợ

Khi chết đi là vĩnh viễn hư vô

Làm sao nói cùng em anh muốn nói

Tình yêu anh trong giọt máu vừa khô

 

Phạm Ngọc Phi