Trần Vấn Lệ: NHỮNG BÀI THƠ THÁNG 12 (2)

Nhớ Xưa – Ảnh: NTN

NĂM NAY CŨNG NHƯ NĂM NGOÁI

Không bão không bùng gì cả…

Mưa không thấm đất, khô thôi!

Noel rất ít nụ cười

Nỗi lo to bằng trái đất?

.

Họ nói gì mà cười ngất?

Hai người thể dục buổi mai…

Hôm nay hăm mốt, còn hai

Đêm Thánh nằm ngoài tưởng tượng!

.

Hình như chỉ còn người lớn

trông chờ đêm Chúa Giáng Sinh?

Tin Khí Tượng cứ rập rình

Rồi tin tai nạn lấn lướt…

.

Không mưa không nắng, cũng được

Một ngày qua thêm một ngày

Chắc chắn người ta chắp tay

Nguyện cầu giống như năm ngoái…

.

Năm đi rồi năm trở lại

Nhìn hoài chẳng thấy hai chân…

Chim bay bỏ phố về rừng

Người ta nói chim có cánh!

.

Nhân tình vẫn là ấm lạnh

Vòng tay không để ôm nhau…

Đọc báo cầm sẵn khăn lau

Nhiều bản tin đầy nước mắt!

ĐÊM HÔM QUA CÓ MƯA

Đêm. hôm qua có mưa, chắc là mưa-bão-rớt, chắc là mưa phơn phớt, sân đọng nước không nhiều!

Tôi chắp tay:  “Con yêu, yêu Ông Trời lắm nhé!”. Chắc là tôi ứa lệ…Có chi cũng còn Trời!

Mỗi ngày một Niềm Vui dẫu là buồn chất đống!  Ba mươi lăm năm tôi sống… trên quê người, vẫn mơ…

Và tôi đã làm Thơ… vì Tình Yêu Tuyệt Vọng!  Quê Hương, nơi tôi ngóng…chiều chiều đã chín chiều!

Ca dao…bờ tre xiêu!  Ca dao…đồng bát ngát!  Ca dao…lời Mẹ hát thổi lớn cho đời con!

Nay, quả thật mỏi mòn… không có ai Phù Đỗng!  Lý Thường Kiệt khuất bóng, Nguyễn Huệ mờ trong sương!

Đọc báo cũ thấy thương:  700 người chết biển chỉ một tuần tan biến trong nghĩa địa Malaysia…

Một tuần…dài mười năm…Dài thêm thêm chút xíu… Tôi ra tù tiu nghỉu…Làm mướn rồi cũng… xong!

Nắng mưa luôn ngược đòng!  Tôi đến nơi ngược cảnh…Đêm hôm qua có lạnh… ba mươi lăm năm tôi!

*

Tôi chắp tay lậy Trời, sáng hôm nay, mở cửa!  Tôi nhìn hoa, nhìn cỏ.  Cảm ơn Trời vô cùng!

Nước tôi núi hóa đồng và rừng luôn chảy máu!  Nước tôi luôn rào rạo gió mưa, lũ lụt hoài!

Không ai gánh đời ai… ngoài ông Trời, ông Phật…  Mẹ Cha tôi đều mất.  Bà con tôi lang thang…

Mưa dù mưa vội vàng…

Nước mắt tôi không vậy!

Những câu thơ tôi chảy… trân sân nhà tôi thôi?

NẮNG XUỐNG CHIỀU LÊN

Tin thời tiết sai nữa!

Báo mưa mà không mưa,

ngày Chúa Nhật, quá trưa

trời vẫn là trời nắng,

hoa vẫn đang nở thắm

và bươm bướm đang bay…

Thánh Giá, Chúa dang tay

bình yên!  Noel sắp.

.

Mấy đứa nhỏ cười ngất:

“Tin thời tiết đừng tin!”

Tuổi của chúng bình minh

luôn luôn lòng thanh thản,

hồn nhiên từ buổi sáng,

hồn nhiên tới hoàng hôn!

Tôi lớn tuổi chạnh buồn:

đời mình nhiều mưa nắng…

.

Những cơn mưa đã lặng,

những ngày nắng đã qua!

Tại sao chưa thái hòa

hỡi quê nhà yêu dấu?

Tôi nghĩ mình thật xấu

khi nhớ thơ Nguyễn Du:

“Hoa trôi nước lặng đã yên,

Hay đâu địa ngục giữa miền trần gian!” (*).

.

Tôi nghĩ tới Việt Nam,

Bốn chín năm ngừng bắn

Bão bùng bùng căm hận

Mưa giập giập nỗi buồn.

Ai bày cảnh tha hương?

Ai bày thêm mưa nắng?

Trẻ con không hiểu đặng

Sao Ông, Cha, trầm ngâm…

.

Tin thời tiết oang oang

hôm qua, chừ ai nhớ?

Vẫn nắng như thường bữa

California…ơi!

Nóng gần cả năm trời

chỉ mong mưa vài trộ…

để xem người lỡ bộ

đụt mưa như thế nào…

.

“Nắng xuống chiều lên buồn điệp điệp

Con thuyền xuôi mái nước song song!” (**)

Thơ Huy Cận lạnh lùng

trôi đi theo ngày tháng…

 (*) Thơ Nguyễn Du trong Đoạn Trường Tân Thanh.

(**) Thơ Huy Cận bài Tràng Giang.

HÔM QUA MƯA MẤY GIỌT

Hôm qua mưa mấy giọt…đủ cho nắng trùm mền, mẹ bảo con mau lên, người hô nhau gấp gấp…

Chưa ai có chỗ nấp thì nắng lại hiện ra!  Vái giọt mưa bay qua, có giọt cài cửa sổ!

Và mưa, mà, thấy đó…chưa nở trọn nụ mừng!  Coi như có là không.  Coi như không gì cả!

Tiếng chuông Chùa như lá sót rơi vào ngày  Đông!  Boong boong và boong. boong.  Dư âm là im lặng!

*

Mẹ và con… lại nắng!  Người ngó nhau và cười!  Cali là thế thôi… quen lắm rồi thời tiết!

Nắng xanh.  Dòng sông biếc.  Lạnh lùng bóng mây trôi… Con gọi Mẹ – Mẹ ơi:  “Ông Trời vui há Mẹ?”.

Mẹ con đi kịp Lễ Nhà Thờ Broadway!

TỰ SỰ

Người Việt mình tới Mỹ đều cô đơn

nhưng tập trung ở những thành phố buồn

ở phía Đông tuyết bay như sương

ở phíaTây nắng cồn cào ruột…

.

Gần nhà họ, nhiều người Mỹ trắng muốt

gần nhà họ, nhiều người Mỹ đen như than

Họ chọn những nơi có nhiều người da vàng

và họ làm thuê giống như nhiều người Mễ…

.

Người Việt mình thường ra Bưu Điện

gửi thư về Việt Nam cho người thân

hay gửi hàng ở những nơi chuyển phát

thường gặp nhau ở những chợ người Tàu…

.

Ít thấy người Lào hay người Căm Bốt

(chắc không nhiều vì ở vùng rất xa)

Thích thú nhất gặp người Việt gốc Hoa

nhắc chuyện Chợ Lớn, chợ Bình Đông, chợ Bình Tây…

.
Người Việt mình ở Mỹ đến nay

hai triệu người, hơn triệu người đã chết

gần triệu người là thế hệ thứ ba

lứa người già tàn như lá rụng…

.
Bốn chín năm cỡi bao nhiều đầu sóng

Bốn chín năm bao nhiêu cảnh tạ từ

Một chút gió cũng làm cho sầu mơ

giữa những thành phố ảo mờ không chen không lấn…

.

Nhiều nghĩa trang không còn nơi cho người yên phận

nhiều bình tro gửi Chùa lăn lóc thấy mà đau!

Ở Houston có nơi để bình tro rất đẹp

người Việt để vào đây không có bao nhiêu!

.

Tôi lang thang trên nước Mỹ không nhiều

những nơi tôi ở thường không tên để nhớ

người Việt ít, có gặp nhau vài chỗ

chào hỏi thôi không ai mặn mà ai…

.

Đang là cuối năm ba mươi bốn năm tôi lưu lạc

tôi đang đứng nhìn đường sá lá bay…

Tôi không thường lên China Town vì bây giờ đẹp lắm

Tôi ít xuống Orange County vì tôi không còn bạn…

.

Một ngày tôi không ai gọi phone

Một ngày tôi không email nào gửi

Bạn bè tôi trang lứa chẳng còn ai

Còn chăng tiếng thở dài và lá bay trên thành phố!

.

Thành phố tôi là Temple City

Không có Chùa của người Việt

Người Chệt, cũng không…

Mênh mông, sân của vài Nhà Thờ parking trống vắng…

.

Mùa nào cũng mùa Thu…

Chiều nào cũng thấy lá bay không nhiều thì ít!

CÙNG CAO LÊN CAO LÊN MÙA ĐÔNG BAY ĐI

Còn hơn tuần nữa mới Noel, lạnh khiếp đi thôi, muốn bắt đền Cha Mẹ sinh con chi lạnh quá, tuổi tàn chưa thấy một ngày vui!

Tin thời tiết báo cuối tuần mưa…Mấy cuối tuần rồi, chỉ nắng trưa!  Nắng xế, nửa chiều không nắng nữa,  hoàng hôn hoa xác cỏ còn xơ…

Cali vậy đó!  Cali nóng.  Nóng phủ trùm hơn một nửa năm.  Thu đến, lá vàng cho chút đẹp, mùa Đông lạnh buốt hẹn mùa Xuân.

Sau Noel lạnh, lạnh vô cùng. Thương những miệng cười thưa thớt răng. Thương những cặp đôi đi rất sát, đi hoài cho đến chỗ trăm năm!

Thương những bầy chim rồi sẽ hót, chờ ba tháng nghĩ có lâu không?  Mưa vài hôm nữa trời trôi nắng…Vài bữa, xin đừng trôi mất Xuân!

.
Từng đôi bàn tay từng chắp nguyện

từng mong cầu thế giới an yên 

từng não nùng chuông rơi xuống cỏ 

từng giọt lệ của bé bán diêm!

Cùng cao lên cao lên mùa Đông ơi bay đi!

MỘT BÀI TẬP LÀM VĂN KHÔNG CÓ KẾT LUẬN

Cô ấy tên Thúy Nga có bạn tên Thúy Nguyệt.  Cả hai người đều đẹp.  Kỳ nhỉ!  Nhớ Thúy Vân!

Ai cũng là mùa Xuân – Xuân của năm hồi ấy.  Hình như là mười bảy. Hình như là hồi xưa?

Cổ tích đều chuyện xưa.  Chuyện nào cũng thỏ thẻ.  Nội dung chuyện rất nhẹ mà nặng tình ngàn năm…

Người mình ai xa xăm cũng nhớ về Nội, Ngoại.  Nhớ những điều trái, phải, cái dây nhợ buộc ràng…

Trời, người Thượng gọi Giàng, mình gọi là Chúa, Phật…Tiên là người đẹp nhất.  Nhớ lắm rồi Thúy Nga!

*

Bài “luận” phần mở ra, tôi nhập đề chừng ấy.  Nhớ cái hồi mười bảy, gặp ai rồi nhớ hoài…

Đi vào cái thân bài… có cái gì ray rứt, chừ gọi là bức xúc, chắc cái nghĩa như nhau?

Sắp Tết, thấy hoa đào…mình ngó ra ngoài ngõ:  khu mình không phố xá, đường sá thường vắng hoe…

Thúy Nga mặc váy xòe?  Thúy Nguyệt mặc váy úp?  Thúy Vân là viên ngọc óng ánh tuyết lung linh?

Ba câu hỏi, chép, nhìn, thấy hình ai trong… nhớ!  Không!  Ba nụ hoa cùng nở.  Tết dịu dàng nao nao…

Thân bài vậy, có sao?  Không cần chi kết luận chỉ thấy ai tay hứng mùa Xuân hồng rất thơm…

Mùa Đông Ký Sự

Chim sẻ không về nữa, một phần vì mùa Đông, một phần con mèo mun cứ nằm hoài phơi nắng!

Buổi sáng buồn-chết-lặng.  Cái sân cái-mặt-buồn kệ những giọt mù sương hứng mặt trời lóng lánh…

Quạ có mà như tránh… chỗ không thấy có gì – chẳng ai ăn bánh mì mà mời quạ một tiếng!

Mỹ không có chim én.  Xuân sắp sửa:  mùa hoa.  Mùa của bướm lượn qua những công viên rất đẹp…

Cửa công viên không khép,  không bao giờ, hay nha.  Công viên, chốn người ta sáng chiều tập thể dục…

Mùa Đông tôi lúc thúc đi quét cái sân sương…

*

Rồi tôi đi trong vườn nâng từng hoa thức dậy.  Từng đóa hoa như thấy / tôi, mừng, thật đáng yêu!

Tuổi của tôi hết chiều.  Tuổi tôi là buổi tối.  Sáng sáng tôi lạc lối chơi muộn chốn trần gian…

Nghĩ ngộ:  một năm tàn, mùa Xuân tới thật trẻ, lúc đó bầy chim sẻ chắc sẽ về líu lo?

HIA TAY CÒN MỘT LỜI

“Em sắp về Việt Nam / ăn Tết mình tại Huế! Anh vui ở lại nhé!  Em về, chúc em đi!”.

Ô bạn mình đôi khi… muốn ghét, không ghét được, đi đâu cũng báo trước… chắc là sợ đi luôn?

Mình nghĩ thế và buồn… mình với bạn chưa gặp, tại Mỹ, không thấy mặt, đã ba mươi năm hơn!  

Khi còn ở Quê Hương, hai đứa có tụ tập ở cà phê lúp xúp, ở lứa tuổi lỡ làng…

Đời… nhiều bến đò ngang, chia tay có chào biệt.  Mình trôi về Los Angeles, bạn trôi về Salt Lake City… 

Mỗi người một trần ai!  Mỗi người một khoai củ!  Mong gặp chớ không hứa… Nay bạn lại trở về!

“Đà Nẵng xuống máy bay, em ăn Tết ở Huế!”

*

Mình tự nhiên ứa lệ

Đi.  Ở.  Như khói mây…

Mình ngó ra hướng Tây, đại dương kìa, thẳm thẳm…

Bạn về, còn lâu lắm… nhớ bạn thêm, từ nay!  Biết chúc gì cho hay?  Cứ “Bình An Thượng Lộ!”?

Anh sẽ nói câu đó, tuần lễ nữa nha em!

KHÔNG CÓ GÌ

Xòe bàn tay, tôi nói:  “Không Có Gì phải không?”.  Bàn tay tôi là lòng – tấm lòng tôi mặt phẳng.

Đưa ngón út lên cắn… cái gì ở móng tay?  Cái năm, tháng, ngày… hay chút gì muốn giấu?

Tôi suốt đời ở đậu một chái nhà trống không!  Nhiều lúc ngọn gió Đông thổi phập phồng lớp rạ…

Mùa Xuân xanh biếc lá không thấy hoa nở chào.  Nghĩ mình chờ kiếp sau thấy cái gì mình muốn…

Thấy Má ra khép cổng:  “Ô!  Không lẽ con về?”.  Sáu năm không biệt ly!  Tôi về là có thật!

Rồi tôi lại đi mất!  Từ đó, đời mịt mùng!

*

Tôi thấy Không là Không, không có gì buồn cả.  Cây kia, rụng hết lá nó lại xanh mùa Xuân?

Tù, tôi ở sáu năm.  Nước, tôi xa biền biệt.  Đêm nào vầng trăng khuyết:  “Anh ơi Má đi rồi”.

“Má có ăn gói mì trước khi Má đi ngủ”.  Em nói, chừng đó, đủ… tôi hiểu là Má no!

Từ đó nhiều bài thơ của tôi về thăm Má.  Hồn Má thành biển cả.  Nỗi buồn tôi mênh mông…

DECEMBER ELEVEN 2023

Sáng hôm nay mười một Mười Hai, tôi thức dậy khi mặt trời còn ngủ, tôi sờ vách tìm công tắc đèn, tôi mở đèn hồi khuya tôi tắt… hồi khuya.

Ánh sáng điện màu trăng như không tan đi…nó còn ở nơi cái mền tôi chưa xếp!  Tôi nghe lạnh, dĩ nhiên trời tháng Chạp… sắp Noel và cũng sắp tàn năm!

Tôi không nói với ai.  Tôi chỉ nói thầm.  Rồi tôi mở đầu bài thơ này.  Buổi Sáng!  Chắc bạn trách tôi cứ hoài lãng mạn sống lạc loài như nắng quái chiều hôm…

Mà bạn đâu để tôi cô đơn?  Để tôi buồn dăm ba câu lảm nhảm?  Mở laptop không email nào!  Chán!  Bốn chín năm tôi không có Quê Hương!

Bốn chín năm, tôi xa lớp xa trường, xa Đà Lạt, sao không quên Đà Lạt?  Không quên người gặp trên xe đò Trại Mát?  Nụ cười thơm, bát ngát giữa ngàn thông…

Chuyến xe tù chở tôi về Phan Rang… Chuyến xe tù chở tôi vào Phan Rí… Những bạn tù cùng chung xe bí xị… mặt đứa nào cũng buồn như chảy xuống bàn chân!

Tôi viết được nữa hay không?  Tôi viết được nữa hay không?  Ôi buổi sáng với đôi dòng hồi ức,  lòng con trai buồn như cây liễu sầu…

*

Tôi đứng dậy.  Tôi đi chải đầu.

Còn chút tóc.  Còn Noel để nhớ…

Nhớ nước sông triều lên, nước lợ, uống hồi nào còn nước mắt hôm nay!

Tôi hôn tôi hai bàn tay… của người con trai đã qua Hai Thế Kỷ!

Trần Vấn Lệ 

Bài Mới Nhất
Search