
CHIỀU MƯA QUA SÔNG ĐỒNG NAI
Rồi mưa cũng đuổi kịp tôi từng bước
Qua Long Thành một màn trắng mênh mông
Sau lớp kính hàng cây nghiêng ngả gió
Đèn vừa lên nghe sóng vỗ mặt sông.
.
Mưa cứ trôi cho lòng người dâu bể
Hoàng hôn rơi trên sóng nước u hoài
Có ánh mắt ngàn năm mờ sương khói
Đời buồn tênh lặng lẽ một mình ai.
.
Sông cứ chảy cuốn trôi tình ra biển
Thuở nào nguôi người tình nhỏ Biên Hòa
Giọt mưa lạnh mềm linh hồn tượng đá
Cuộc tình buồn còn lại khúc thương ca.
.
Nghe tiếng sóng tưởng lòng mình dậy sóng
Người qua sông nỗi nhớ chợt rưng buồn
Con chim lạnh giấu mình quên tiếng hót
Tình đục trong sâu thẳm một đời sông.
MÙA GIÁ TỴ TRỔ BÔNG
Ta về miền đông những ngày tháng tám
Khúc giao mùa trời chợt nắng chợt mưa
Giống cô gái mắt vừa cười lại khóc
Để lòng ai rưng nhớ tiếng gà trưa.
.
Xe đi qua bao cánh rừng đất đỏ
Chạy ngút ngàn màu xanh ngọt như tơ
Vẳng tiếng ve ran trong lời gió hát
Bài hát của rừng đẹp tựa giấc mơ.
.
Chợt bừng lên những chùm hoa rực nắng
Sau cơn mưa lấp lánh bóng cầu vồng
Ánh mắt em trong giữa trời xanh thẳm
Thật lạ lùng mùa giá tỵ trổ bông.
.
Từng gân lá lung linh xòe cánh quạt
Chở che cho hoa nở trắng ven rừng
Đâu ai hiểu nhựa khô mùa lá rụng
Cho hương tràn tình đất đỏ bao dung.
GHÉ ĐÁ BA CHỒNG Ở ĐỊNH QUÁN
Không phải đá vọng phu
Sao ngàn năm vẫn đợi
Lòng không sầu vời vợi
Sao thiên thu vẫn chờ.
.
Ta như con ngựa già
Quay đầu về cố thổ
Ghé qua ngày mưa đổ
Bờm xơ xác ngậm ngùi.
.
Sừng sững ngọn Đá Voi
Mòn rêu hang Bạch Hổ
Người xưa thành mây gió
Giữa cuộc đời biển dâu.
.
Đá chất chồng lên nhau
Cheo leo cùng mưa nắng
Gởi hồn vào năm tháng
Khối u tình về đâu?
.
Nếu có một kiếp sau
Đá thành người tri kỷ
Ta xuôi đường thiên lý
Mịt mù chốn trần ai
NGUYỄN AN BÌNH