Ảnh (Tác Giả gởi)
1-
ghép sầu thành những niềm vui
vỗ tung cánh cửa đã vùì lửa quên
đã sầu sao biết sầu thêm?
đã cong sợi tóc đã triền miên đau
đã nghe ruột thắt gan bào
đã ôm tiếng khóc buổi chào đời xưa
đã và đã mãi bao giờ?
nhốt thanh xuân mộng trong mồ huyệt sâu
đã còn đã biết về đâu …?
2-
trong khoang ký ức mù tăm
tiếng ai gõ nhẹ lay ngăn trí cùn
thể hình sương khói mông lung
buồn xa vắng gọi buồn lên bảo bùng
não nề những giọt cường toan
trên thân thể cũng võ vàng xót xa
những năm cùng tháng trôi qua
và tôi vẫn một tôi là bóng mây
hồn tôi em giữ đêm nay…?
3-
bóng lung linh
bóng soi hình
nắng long lanh nắng thủy tinh rất sầu
bóng lênh đênh
bóng về đâu ?
hình khung ảnh đứng phai mầu lãng quên
bóng mù xa
bóng mông mênh
cách ngăn từ lúc bóng hình vỡ rơi
vực sâu vời vợi khung đời
tôi em hình bóng
chia đôi nỗi buồn…
4-
ủ hồn trong giấc ngủ trưa
niềm đau bảng lảng hương thừa tóc ai?
thả quên rơi những thở dài
sầu đưa mối nhện giăng đầy nỗi đau
giữa ngày đi chậm đi mau
tôi vòng quay lệch tinh cầu vỡ tung
lại mưa mưa đổ bao lần
em xa xa đến vô ngần gặp nhau…
5-
em quên đánh mất con tim
tôi quên nhặt lấy những niềm vui xưa
phố vàng những ngọn đèn thưa
tiếng ai van vỉ sầu đưa não người
kỷ niệm là ánh sao rơi
lấy thiên hà để soi đời thấy nhau
nghe như vũ trụ quay đầu
em tôi làm “vợ chồng Ngâu” muộn màng (1)
6-
bạn ngồi qúa khứ nằm im
trong đôi mắt ẩn bóng hình lắt lay
năm mươi năm bụi mù bay
hồn nguyên cảnh tượng của ngày động kinh
nẻo về trời đất mông mênh
quê xa mù khuất bể xanh rạt rào
bạn ngồi chầm vết thương đau
phố quen những hạt mưa sầu lạnh buông
đứng lên
vàng mã nỗi buồn
nhìn nhau
ta vẫn mãi còn bên nhau
mai sau là đến mai nào…?
Lâm Hảo Dũng
Van- Jan 31 st -2026
– (1) “vợ chồng Ngâu”, lời trong một ca khúc của nhạc sĩ Đặng Thế Phong.
