Picture of Ngộ Không Phí Ngọc Hùng

Ngộ Không Phí Ngọc Hùng

Gã thiền gỉa Ngộ Không, tên thật: Phí Ngọc Hùng, sinh năm 1944, Thái Bình, ở Hà Nội từ nhỏ. Năm 54 vào Nam học Nguyễn Trãi- Chu Văn An và Kiến Trúc. Năm 75 tới Houston, Hoa Kỳ. Hiện về hưu và đang vật lộn với chữ nghĩa hàng ngày. Tác phẩm đã xuất bản: Phiếm Sử Lược Truyện (2016); Một Chút Dối Già–Tập Một (2016); Một Chút Dối Già Tập Hai (2017); Chữ Nghĩa Làng Văn (I) (2017); Một Chút Dối Già – Tập Ba (2017); Chữ Nghĩa Làng Văn (II) (2017); Chữ Nghĩa Làng Văn (III) (2018); Một Chút Dối Già – Tập Bốn (2019); Một Chút Dối Già – Tập Năm (2020); Chữ Nghĩa Làng Văn (IV) (2023);

Ngộ Không: CHỮ NGHĨA LÀNG VĂN (Kỳ 259)

Chữ nghĩa biên khảo: Cái quần, cái váy Với chữ Hán thì quần chỉ đồ mặc để che phần dưới thân thể của đàn bà Việt Nam ngày xưa, dịch Nôm là cái váy để khỏi nhầm lẫn với cái quần đàn ông. Điều này đã được tranh dân gian Oger (1909) chứng minh rõ

Đọc Thêm »

Ngộ Không: CHỮ NGHĨA LÀNG VĂN (Kỳ 258)

Bắn sẻ Do chữ “xạ tước”, nghĩa là bắn…con chim sẻ. Do tích Đậu Nghi vẽ con chim sẻ trên tấm bình phong và hứa ai bắn được trúng chim sẻ gả con gái cho. Lý Uyên, tức vua Đường Cao Tổ sau này, bắn trúng và…được vợ. Cung oán ngâm khúc có câu “Làng

Đọc Thêm »

Ngộ Không: CHỮ NGHĨA LÀNG VĂN (Kỳ 257)

Giai thoại làng văn Hoài Thanhcon người sinh ra để đọc thơ, bình thơ, có lần nói với tôi: Có một bữa, ông Hoài Thanh nằm trên giường, có vẻ mệt. Bỗng ông nói với con: “Cha mà không có anh Lành (Tố Hữu) thì Bùi Công Trừng nó giết cha rồi!”. Té ra là

Đọc Thêm »

Ngộ Không: CHỮ NGHĨA LÀNG VĂN (Kỳ 256)

Giai thoại về một bài thơ Đầu làng Ngang có một chỗ lộiCó đền ông Cuội cao vòi vọiĐàn bà đến đấy vén quần lênChỗ thì đến háng chỗ đến gốiÔng Cuội ngồi trên mỉm mép cườiCái gì trăng trắng như con cúiĐàn bà khép nép đứng liền thưaCon trót hớ hênh ông xá tội

Đọc Thêm »

Ngộ Không: CHỮ NGHĨA LÀNG VĂN (Kỳ 255)

Tiếng Việt trong sáng “Khủng”, từ trong nước, được một “bộ phận” giới trẻ và giới báo chí dùng. Từ cũ là “kinh khủng” hay ” khủng khiếp” (dịch từ “awful” / “awfully” trong tiếng Anh). Bây giờ, người ta cắt gọn lại cho nó…”khủng” hơn. Thí dụ: nói về một món hàng, một thiết bị công

Đọc Thêm »

Ngộ Không Phí Ngọc Hùng: NGƯỜI ĐI CHÂN ĐẤT

Thời Gian Đã Mất – Tranh: THANH CHÂU Năm 54 từ Hà Nội đeo tàu há mồm vào Sài Gòn. Ngày 30-4 đứt phim, đến đất tạm dung làm người di tản buồn. Năm 2016, lão hồi cố quận để dối già.        Lúc này lão đang có mặt ở quán nhạc Ân Nam ở

Đọc Thêm »

Ngộ Không: CHỮ NGHĨA LÀNG VĂN (Kỳ 254)

Chữ Hán Trong một buổi nói chuyện với bằng hữu, Mai Thảo cho hay ông rất tiếc không biết chữ Hán. Vì theo ông: Viết văn không biết chữ Hán như ngồi ghế không có…cái tựa lưng. Ca dao cổ phong Cổ phong là thể thơ lâu đời ở Trung Hoa. Khi mượn chữ viết

Đọc Thêm »

Ngộ Không: CHỮ NGHĨA LÀNG VĂN (Kỳ 253)

Thơ vô thức (4) Đối với việc trước tác, khi muốn dựng lên một hình ảnh nào đó, điều trước tiên, ta cần chứng minh tài năng và bản lãnh của mình. Dư luận sẽ công bình phán xét. Ta không nên theo thói thường, phải “đạp đổ” một cái gì đấy xuống… Điều gì

Đọc Thêm »