Picture of Ngộ Không Phí Ngọc Hùng

Ngộ Không Phí Ngọc Hùng

Gã thiền gỉa Ngộ Không, tên thật: Phí Ngọc Hùng, sinh năm 1944, Thái Bình, ở Hà Nội từ nhỏ. Năm 54 vào Nam học Nguyễn Trãi- Chu Văn An và Kiến Trúc. Năm 75 tới Houston, Hoa Kỳ. Hiện về hưu và đang vật lộn với chữ nghĩa hàng ngày. Tác phẩm đã xuất bản: Phiếm Sử Lược Truyện (2016); Một Chút Dối Già–Tập Một (2016); Một Chút Dối Già Tập Hai (2017); Chữ Nghĩa Làng Văn (I) (2017); Một Chút Dối Già – Tập Ba (2017); Chữ Nghĩa Làng Văn (II) (2017); Chữ Nghĩa Làng Văn (III) (2018); Một Chút Dối Già – Tập Bốn (2019); Một Chút Dối Già – Tập Năm (2020); Chữ Nghĩa Làng Văn (IV) (2023);

Ngộ Không Phí Ngọc Hùng: NGƯỜI ĐI CHÂN ĐẤT

Thời Gian Đã Mất – Tranh: THANH CHÂU Năm 54 từ Hà Nội đeo tàu há mồm vào Sài Gòn. Ngày 30-4 đứt phim, đến đất tạm dung làm người di tản buồn. Năm 2016, lão hồi cố quận để dối già.        Lúc này lão đang có mặt ở quán nhạc Ân Nam ở

Đọc Thêm »

Ngộ Không: CHỮ NGHĨA LÀNG VĂN (Kỳ 254)

Chữ Hán Trong một buổi nói chuyện với bằng hữu, Mai Thảo cho hay ông rất tiếc không biết chữ Hán. Vì theo ông: Viết văn không biết chữ Hán như ngồi ghế không có…cái tựa lưng. Ca dao cổ phong Cổ phong là thể thơ lâu đời ở Trung Hoa. Khi mượn chữ viết

Đọc Thêm »

Ngộ Không: CHỮ NGHĨA LÀNG VĂN (Kỳ 253)

Thơ vô thức (4) Đối với việc trước tác, khi muốn dựng lên một hình ảnh nào đó, điều trước tiên, ta cần chứng minh tài năng và bản lãnh của mình. Dư luận sẽ công bình phán xét. Ta không nên theo thói thường, phải “đạp đổ” một cái gì đấy xuống… Điều gì

Đọc Thêm »

Ngộ Không Phí Ngọc Hùng: ĐÊM TÀN NGUYỆT TẬN

Người Xưa – Tranh: THANH CHÂU Một ngày như mọi bữa, sáng tinh mơ, tay cà phê, tay thuốc lá. Ở góc vườn, lão ngồi trong bóng tối đợi nắng lên. Cũng ở chỗ ngồi ấy, tay điếu thuốc, tay ly rượu, lão đợi bóng chiều chụp xuống lão. Là xong một ngày. Và đợi…

Đọc Thêm »

Ngộ Không: Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 252)

Chữ Việt gốc Tàu Chữ Việt gốc Tàu là một đặc thù của văn hóa Đồng Nai – Cửu Long, là những chữ, mà ta dùng thẳng từ của người Tầu và dùng âm của mẫu tự quốc ngữ viết lại. Như: Phở nguồn gốc từ chữ “phảnh” của tiếng Quảng Đông. Nạm là miếng

Đọc Thêm »

Ngộ Không: Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 251)

Truyện hậu hiện đại (2) Ở Việt Nam, ở đâu văn học cũng nhanh chóng thay hình đổi dạng, biến những thành tựu rực rỡ nhất và táo bạo nhất thì sau đấy trở thành khuôn sáo lỗi thời, văn học Việt Nam vẫn tiếp tục chìm đắm trong những cuộc khủng hoảng triền miên.

Đọc Thêm »

Ngộ Không Phí Ngọc Hùng:  CHẲNG ĐẶNG ĐỪNG…

Cõi Người Ta – Tranh: THANH CHÂU         Đùng một cái tên bạn rách giời rơi xuống gửi điện thư:         ’’Tôi học Nông Lâm Súc, cùng khóa 3/72 SQTB với anh ở Đồng Đế, cùng Tr/đội 1, Đ/đội  719, T/đoàn 1, Đ/đội trưởng là trung úy Thơ, T/đòan trưởng là thiếu tá Hoàng Hữu

Đọc Thêm »

NHIỀU TÁC GIẢ: QUÁN CÀ PHÊ

Xin Bấm Vào Đây: NHIỀU TÁC GIẢ: QUÁN CÀ PHÊ THƯA BẠN CÀ PHÊ MỘT THỜI… Chén cà phê không đường – Tranh: ĐINH KIM HERLEEN (11 TUỔI) Một ngày… Gặp lại bạn xưa trường cũ, nhóm anh em Kiến Trúc miền đông cũng như anh em Nguyễn Trãi-Chu Văn An 56-63, với tôi bạn

Đọc Thêm »

Ngộ Không: Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 250)

Thuật nhi bất tác Trong văn chương chữ nghĩa thỉnh thoảng có tác giả đề ra “Thuật nhi bất tác”. Hiểu theo nghĩa là truyện viết chỉ là chuyện kể, chứ chẳng sáng tác gì! Thực ra câu này của Khổng Tử. Khi dịch thuật các Kinh, làm sách Xuân Thu để rao giảng đạo

Đọc Thêm »

Ngộ Không Phí Ngọc Hùng: CÁI BẬT LỬA ZIPPO

       Gậy Trúc Khua Cua – Tranh: THANH CHÂU Sau 75, gã lò dò vào trại cải tạo như bất cứ ai. Gã mặt mũi vêu vao, mồm miệng Bắc kỳ như tép nhẩy. Một ngày, gã bị ới đi “làm việc”. Bạn tù bảo cái miệng làm khổ cái thân, cho đáng đời. Của

Đọc Thêm »