Picture of Ngộ Không Phí Ngọc Hùng

Ngộ Không Phí Ngọc Hùng

Gã thiền gỉa Ngộ Không, tên thật: Phí Ngọc Hùng, sinh năm 1944, Thái Bình, ở Hà Nội từ nhỏ. Năm 54 vào Nam học Nguyễn Trãi- Chu Văn An và Kiến Trúc. Năm 75 tới Houston, Hoa Kỳ. Hiện về hưu và đang vật lộn với chữ nghĩa hàng ngày. Tác phẩm đã xuất bản: Phiếm Sử Lược Truyện (2016); Một Chút Dối Già–Tập Một (2016); Một Chút Dối Già Tập Hai (2017); Chữ Nghĩa Làng Văn (I) (2017); Một Chút Dối Già – Tập Ba (2017); Chữ Nghĩa Làng Văn (II) (2017); Chữ Nghĩa Làng Văn (III) (2018); Một Chút Dối Già – Tập Bốn (2019); Một Chút Dối Già – Tập Năm (2020); Chữ Nghĩa Làng Văn (IV) (2023);

Ngộ Không: Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 183)

  Đế và vua Xưa nay chúng ta vẫn thường gọi “hoàng đế” là “vua”, từ vua trong tiếng Việt vừa chỉ quốc vương, vừa chỉ hoàng đế. Thực ra cách gọi này không chính xác vì hai từ này có thứ bậc khác nhau vì hoàng đế có quyền phong cho người khác làm

Đọc Thêm »

Ngộ Không: Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 182)

Chữ nghĩa làng văn Có thể dựa vào câu Thuốc Bách tính, đóm diêm (bao diêm), điếu ống… để đoán. Diêm là tiếng Bắc (trong Nam gọi là quẹt) . Ngoài Bắc có diêm từ bao giờ? Có từ ngày : Em là con gái nhà Diêm Đến tháng lĩnh tiền được bốn đồng hai Một đồng em để cho giai Hai đồng cho

Đọc Thêm »

Ngộ Không: Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 181)

  Chữ nghĩa lơ mơ lỗ mỗ Con mèo, con chó có lông Cây tre có mắt, nồi đồng có tai. Nếu mắt ở đây là mắt thấy. Ẩn ngữ để ám chỉ chuyện đời không thể giấu diếm. Không có gì bí hiểm vì cụm chữ “nồi đồng phải có…tai”. Vì cây tre có…mắt.

Đọc Thêm »

Ngộ Không Phí Ngọc Hùng: Chuồn chuồn đi đón cơn mưa

Chia tay cuối đường – Tranh: Thanh Châu         Bằng vào tuổi lá vàng, lá xanh, ông lập thân tối…“dạ” thị văn chương với khổ nạn bài vở gửi lên mạng có chung một dòng sinh mệnh lá rơi hàng xóm, lá bay sang…bay mất tiêu. Ấy vậy mà có một lần vàng bay mấy

Đọc Thêm »

Ngộ Không: Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 180)

    Hồ Xuân Hương tân biên bản mục Để hiểu quá trình dân gian hóa thơ được gọi là của bà Hồ Xuân Hương, hãy tìm hiểu bài Chơi đu của Lê Thánh Tông: Bốn cột lang nha khéo trồng Ả đánh cái, ả còn ngong Vái thổ địa, khom khom cật Khấn hoàng

Đọc Thêm »

Ngộ Không Phí Ngọc Hùng: Hai chữ Ba Lan

Mê Cung – Tranh: Thanh Châu Gần nửa thế kỷ nay (vì bài viết lại năm 2020) có chuyện muốn kể nhưng cứ khất lần mãi. Bởi con chữ chưa nhập hồn nhập vía vào chuyện, nó vừa ngọ ngoạy trong đầu lại lỉnh mất tiêu. Lại thêm già hay đái tật, đái đây chẳng

Đọc Thêm »

Ngộ Không: Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 179)

Chữ nghĩa làng văn Đào và kép Sử thi có ghi đời Lý có cô ca sĩ là Đào Thị hát rất hay thường được vua ban thưởng. Hát ả đào cũng do đấy mà ra. Sau này bất cứ cô nào hát hay, người ta gọi là đào nương hay đào hát. Còn đàn

Đọc Thêm »

Ngộ Không Phí Ngọc Hùng: Quán chữ

            Ở Một Nơi Ai Cũng Quen Nhau – Tranh: Thanh Châu   Khươm mươi niên trước, ngồi trên “xe con” về nơi chôn nhau cắt rốn Thái Bình. Tôi dòm quán xá hai bên đường, đậu vào mắt ngộ chữ tôi là nhăm bảng hiệu bìa “các-tông”, chữ sơn đen nguệch ngọac: “Phở

Đọc Thêm »

Ngộ Không: Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 178)

Chữ nghĩa làng văn Tú Xương có câu thơ Quanh năm buôn bán ở mom sông Câu thơ ngắn gọn đã phản ánh không gian, địa điểm và công việc làm ăn của bà Tú. “mom sông”. Mom sông là một nơi chênh vênh, ba bề là nước, nó gợi lên sự nguy hiểm, bất

Đọc Thêm »

Ngộ Không: Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 177)

  Kê là gà Giáo sư Lê Ngọc cho rằng gà là tiếng Tàu do kê biến âm ra, mà kê thì Tàu đọc là cấp. Tôi kiểm soát lại thì toàn thể nước Tàu chỉ có tỉnh Quảng Đông gọi con gà là cấp thôi, các tỉnh Hoa Nam khác gọi nó là ‘’côe’’,

Đọc Thêm »