Picture of Ngộ Không Phí Ngọc Hùng

Ngộ Không Phí Ngọc Hùng

Gã thiền gỉa Ngộ Không, tên thật: Phí Ngọc Hùng, sinh năm 1944, Thái Bình, ở Hà Nội từ nhỏ. Năm 54 vào Nam học Nguyễn Trãi- Chu Văn An và Kiến Trúc. Năm 75 tới Houston, Hoa Kỳ. Hiện về hưu và đang vật lộn với chữ nghĩa hàng ngày. Tác phẩm đã xuất bản: Phiếm Sử Lược Truyện (2016); Một Chút Dối Già–Tập Một (2016); Một Chút Dối Già Tập Hai (2017); Chữ Nghĩa Làng Văn (I) (2017); Một Chút Dối Già – Tập Ba (2017); Chữ Nghĩa Làng Văn (II) (2017); Chữ Nghĩa Làng Văn (III) (2018); Một Chút Dối Già – Tập Bốn (2019); Một Chút Dối Già – Tập Năm (2020); Chữ Nghĩa Làng Văn (IV) (2023);

Ngộ Không: Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 179)

Chữ nghĩa làng văn Đào và kép Sử thi có ghi đời Lý có cô ca sĩ là Đào Thị hát rất hay thường được vua ban thưởng. Hát ả đào cũng do đấy mà ra. Sau này bất cứ cô nào hát hay, người ta gọi là đào nương hay đào hát. Còn đàn

Đọc Thêm »

Ngộ Không Phí Ngọc Hùng: Quán chữ

            Ở Một Nơi Ai Cũng Quen Nhau – Tranh: Thanh Châu   Khươm mươi niên trước, ngồi trên “xe con” về nơi chôn nhau cắt rốn Thái Bình. Tôi dòm quán xá hai bên đường, đậu vào mắt ngộ chữ tôi là nhăm bảng hiệu bìa “các-tông”, chữ sơn đen nguệch ngọac: “Phở

Đọc Thêm »

Ngộ Không: Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 178)

Chữ nghĩa làng văn Tú Xương có câu thơ Quanh năm buôn bán ở mom sông Câu thơ ngắn gọn đã phản ánh không gian, địa điểm và công việc làm ăn của bà Tú. “mom sông”. Mom sông là một nơi chênh vênh, ba bề là nước, nó gợi lên sự nguy hiểm, bất

Đọc Thêm »

Ngộ Không: Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 177)

  Kê là gà Giáo sư Lê Ngọc cho rằng gà là tiếng Tàu do kê biến âm ra, mà kê thì Tàu đọc là cấp. Tôi kiểm soát lại thì toàn thể nước Tàu chỉ có tỉnh Quảng Đông gọi con gà là cấp thôi, các tỉnh Hoa Nam khác gọi nó là ‘’côe’’,

Đọc Thêm »

Ngộ Không: Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 176)

   Chữ nghĩa làng văn Làm thơ, theo tôi yếu tố quan trọng nhất là cảm hứng, sau đó là kiến thức từ việc đọc và học hỏi bạn cùng mang nghiệp. Tôi nghĩ, tính thơ mộng không còn là yếu tính của thơ hôm nay, mà thơ là sự dấy loạn của ngôn ngữ,

Đọc Thêm »

Ngộ Không Phí Ngọc Hùng: Tôi đi tìm Tào Tháo

Người từ muôn năm cũ – Tranh: Thanh Châu   Là Bắc kỳ đặc, nằm co ấm ổ rơm ôm bó chữ “Sĩ phu Bắc Hà” thấy cảm khái gì đâu, mặc dù chả biết người Thăng Long ngàn năm văn vật nhất thanh nhì dáng ở cái khổ nào. Rồi thì cái hào khí

Đọc Thêm »

Ngộ Không: Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 175)

  Trích…Tập làm văn Đề: Tả công viên. Gần nhà em có một cái công viên. Buổi sáng hay có các cụ già đi bộ tập thể dục. Buổi trưa hay có các bác xe ôm đỗ xe ngủ. Buổi tối hay có các cô chú ngồi ôm nhau. Phố cổ Hội An Sau đó

Đọc Thêm »

Ngộ Không: Thổ ngơi ký truyện

            Ấm trà thiu – Tranh: Thanh Châu   Mươi niên trước với tâm thái vong gia thất thổ, tôi tậm tịt về đất quê qua hương ước, thần phả chẳng đâu vào đâu. Ấy vậy mà bạn cũ trường xưa xúi dại hãy viết về quê của bạn có gì hay hớm chăng.

Đọc Thêm »

Ngộ Không: Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 174)

  Chơi chữ Phụ là vợ, phu là chồng, vì chồng vợ phải đi phu. Ngã là ta, nhĩ là mày, tại mày nên ta mới ngã. Giai thoại về câu đối này: “Anh học trò trốn đi phu, quan bắt vợ anh ta đi thay, rồi đọc vế trên, bảo nếu đối lại hay,

Đọc Thêm »

Ngộ Không Phí Ngọc Hùng: Chuyện dây cà ra dây muống

     Bên rổ rau muống – Tranh: Thanh Châu          Mới sáng bảnh mắt ra đã có tiếng chuông “kính coong…kính coong…” dồn dập ba hồi hai nhịp, chạy trời không khỏi nắng, cụ Nhài biết ngay không ai ngòai cụ Đại “thầy cúng”. Sáng thứ bảy, chủ nhật nào cũng vậy, cứ bảy,

Đọc Thêm »