Picture of Ngộ Không Phí Ngọc Hùng

Ngộ Không Phí Ngọc Hùng

Gã thiền gỉa Ngộ Không, tên thật: Phí Ngọc Hùng, sinh năm 1944, Thái Bình, ở Hà Nội từ nhỏ. Năm 54 vào Nam học Nguyễn Trãi- Chu Văn An và Kiến Trúc. Năm 75 tới Houston, Hoa Kỳ. Hiện về hưu và đang vật lộn với chữ nghĩa hàng ngày. Tác phẩm đã xuất bản: Phiếm Sử Lược Truyện (2016); Một Chút Dối Già–Tập Một (2016); Một Chút Dối Già Tập Hai (2017); Chữ Nghĩa Làng Văn (I) (2017); Một Chút Dối Già – Tập Ba (2017); Chữ Nghĩa Làng Văn (II) (2017); Chữ Nghĩa Làng Văn (III) (2018); Một Chút Dối Già – Tập Bốn (2019); Một Chút Dối Già – Tập Năm (2020); Chữ Nghĩa Làng Văn (IV) (2023);

Ngộ Không Phí Ngọc Hùng: Phí lão cắt cổ vịt

Bên rổ rau muống – Tranh: Thanh Châu Ở núi Xuân Đài, Thanh Hóa có động Hồ Công, Liệt tiên truyện ghi: Khỏang đời Tây Hán, năm 206 trước công nguyên có ông Hồ Công, hằng ngày bán thuốc ở chợ đeo cái bầu bên hông. Vậy mà cái bầu rượu thu chứa cả trời

Đọc Thêm »

Ngộ Không: Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 193)

Chữ nghĩa làng văn “Tai vách, mạch rừng”, tôi thích thành ngữ này vì nó đối chọi chan chát / cái vách cũng nghe được, khu rừng cũng có mạch nuớc nhỏ chảy ra …/  Ý nói con người nên cẩn thận, có thể bị tiết lộ. Nhưng có người lại cho là: “tai vách,

Đọc Thêm »

Ngộ Không: Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 192)

  Linh sàng (2) Linh là thiêng liêng, là liên quan đến người chết; sàng là cái giường. Các từ tố này đã được soạn giả giải nghĩa đúng. Nhưng nhiều người cho rằng linh sàng là giường thờ người mới chết chưa đem chôn. Nếu như vậy thì phải chăng Nguyễn Du đã dùng

Đọc Thêm »

Ngộ Không Phí Ngọc Hùng: Theo chân người đi mở cõi

Hư – Tranh: Thanh Châu Khươm mươi niên trước, qua bài Giấc mộng con, ngộ chữ tôi theo chân cụ Nguyễn Trãi xuôi đường thiên lý cô liêu, cô lý có những lỗ chân trâu từ Thăng Long tới Quảng Trị. Rồi từ Huế, theo vết trâu đái trên đường cái quan xưa cũ lọ

Đọc Thêm »

Ngộ Không: Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 191)

Chữ nghĩa làng văn Theo tôi, để văn chương hàm súc và ý vị, nhà văn phải viết trong giả thiết là người đọc của mình là những người cực kỳ thông minh và uyên bác: hắn không cần phải viết những gì, thứ nhất, độc giả có thể đã biết rồi; thứ hai, độc

Đọc Thêm »

Ngộ Không: Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 190)

Chữ nghĩa làng văn Cuối thế kỷ 19, đầu thế kỷ 20, thơ Nôm để chuyển sang văn học quốc ngữ đã xuất hiện hai gương mặt thơ tiêu biểu là Nguyễn Khuyến và Tú Xương. Họ cùng thời và đồng hương nhưng thế giới các cảnh quan và tâm trạng trong thơ họ rất

Đọc Thêm »

Ngộ Không Phí Ngọc Hùng: Góp nhặt một vài khuất sử

  Lê Quý Đôn (1726-1784) Là người mụ sử sa đà với một vài khuất sử đang ẩn khuất đâu đây…Bởi sử nhà cả ngàn năm trước, mụ sử tôi nào có thể…”nhìn thấy sử” rõ mồn một hình thù cổ lỗ ra sao?! Thảng như chuyện người viết sử dưới đây… Thời Nga Hoàng

Đọc Thêm »

Ngộ Không: Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 189)

  Phát âm Việt ba miền Người Trung (Bắc-Trung) phát giọng  hỏi và nặng giống nhau! Thí dụ như: Ăn ba chái thù đụ mà vẫn chưa đụ thì chừng nào mới đụ? Thôi đừng nói nữa … đụ zồi đụ zồi. Đây là cách viết các dấu,  phân biệt được người viết là người

Đọc Thêm »

Ngộ Không: Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 188)

  Giai thoại làng văn Suốt dăm chục năm nay, người ta nghĩ rằng tiểu thuyết Giông tố không còn! Nhưng có người cho hay bản Giông tố đang thuộc sở hữu của linh mục Nguyễn Hữu Triết. Giông tố ban đầu xuất hiện dưới dạng truyện đăng nhiều kỳ trên tuần san Hà Nội

Đọc Thêm »

Ngộ Không: Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 187)

Nghệ thuật chơi chữ trong ca dao Từ điển thuật ngữ văn học gọi chơi chữ là “lộng ngữ”. Các hình thức của lộng ngữ rất phong phú, trong đó có: nói lái, dùng từ đồng âm hoặc gần âm, dùng từ gần nghĩa, tách một từ thành các từ khác nhau. Dân gian đôi

Đọc Thêm »

Ngộ Không: Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 186)

  Danh nhân miền Nam gốc Minh Hương Trong lịch sử khẩn hoang ở miền Nam, sự đóng góp của người Minh hương từ xưa đến nay về lịch sử và văn hóa thật là to lớn. Bao nhiêu danh nhân Việt nam trong lịch sử là có gốc Minh hương, từ Trịnh Hoài Đức,

Đọc Thêm »