Picture of Ngộ Không Phí Ngọc Hùng

Ngộ Không Phí Ngọc Hùng

Gã thiền gỉa Ngộ Không, tên thật: Phí Ngọc Hùng, sinh năm 1944, Thái Bình, ở Hà Nội từ nhỏ. Năm 54 vào Nam học Nguyễn Trãi- Chu Văn An và Kiến Trúc. Năm 75 tới Houston, Hoa Kỳ. Hiện về hưu và đang vật lộn với chữ nghĩa hàng ngày. Tác phẩm đã xuất bản: Phiếm Sử Lược Truyện (2016); Một Chút Dối Già–Tập Một (2016); Một Chút Dối Già Tập Hai (2017); Chữ Nghĩa Làng Văn (I) (2017); Một Chút Dối Già – Tập Ba (2017); Chữ Nghĩa Làng Văn (II) (2017); Chữ Nghĩa Làng Văn (III) (2018); Một Chút Dối Già – Tập Bốn (2019); Một Chút Dối Già – Tập Năm (2020); Chữ Nghĩa Làng Văn (IV) (2023);

Ngộ Không: Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 216)

  Chữ nghĩa làng văn Nhiều nhà văn miền Nam cho là truyện ngắn có trước truyện dài. Dương Nghiễm Mậu: “Phải trải qua truyện ngắn trước truyện dài”. Nguyễn Thụy Long: “Truyện ngắn là bước khởi đầu của nhà văn”. Mai Thảo: “Truyện ngắn là những bước chân đi vào văn chương”. (Văn Khảo

Đọc Thêm »

Ngộ Không: Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 215)

  Hát chèo (1) Kinh đô Hoa Lư (Ninh Bình) là đất tổ của sân khấu chèo, người sáng lập là bà Phạm Thị Trân, một vũ ca tài ba trong hoàng cung nhà Đinh vào thế kỷ 10, sau phát triển rộng ra đồng bằng Bắc Bộ. Địa bàn phố biến từ Nghệ –

Đọc Thêm »

Ngộ Không: Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 214)

Chữ và nghĩa (10) Tục ngữ là sản phẩm của quá khứ. Vì vậy, khi dạy tục ngữ, tất phải đối mặt với những từ ngữ cổ hết sức xa lạ với học sinh. Giới biên soạn sách giáo khoa e dè như thế kể cũng phải, vì khó lòng có thể né tránh được

Đọc Thêm »

Ngộ Không Phí Ngọc Hùng: Cà phê Lâm…”toét”

(gửi Đạm, chú em đã đưa người viết tới 60 phố Nguyễn Hữu Huân) Khươm mươi niên trước, “ăn như cũ ngủ như xưa tôi” căng óc nặn chữ vặn óc véo câu bài tạp bút Sài Gòn đầu đường cuối ngõ về những quán cà phê của Sài Gòn một thời một thưở. Thì

Đọc Thêm »

Ngộ Không: Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 213)

  Câu đố dân gian  “Cái gì không mắt, không tai Cổ đeo hai bị, tóc dài ngang lưng Của nhà thấy cứ lừng khừng Hễ thấy của lạ bừng bừng ngổng lên”   Chữ nghĩa làng văn xóm chữ Tác giả Phanxipăng trong bài biên khảo về Hàn Mạc Tử đã đề cập đến

Đọc Thêm »

Ngộ Không: Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 212)

  Chữ nghĩa lơ mơ lỗ mỗ Ngày xưa…ngày nay… Ngày xưa quán cóc hàng quà, Ngày nay chỉ mỗi cơm nhà mà thôi. Chữ nghĩa làng văn (5) Ý nghĩa thâm trầm ẩn trong câu đối: Ông tổng đốc Hà Đông mời một vị túc nho ở Nam Định để đề câu đối cho bể

Đọc Thêm »

Ngộ Không Phí Ngọc Hùng: Câu Hát Tìm Nhau

             Ngọn đèn khuya – Tranh: Mai Tâm                  Gần nửa thế kỷ không hẹn mà gặp, bạn cũ trường xưa mãi bên kia biển nhẹ cánh phiêu bồng ghé thăm. Nói cho ngay thì với bạn vào một thuở xa xưa cùng chung một mái trường, nhưng cách một khỏang sân

Đọc Thêm »

Ngộ Không: Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 211)

Người người lớp lớp… 1954, Trần Dần tham gia chiến địch Điện Biên Phủ với Đỗ Nhuận, họa sĩ Tô Ngọc Vân. Cái chết của Tô Ngọc Vân trong chiến dịch tác động mạnh mẽ đến ông. Ông viết một hơi tiểu thuyết Người người lớp lớp. Cái ve cái chén cái bầu sau lưng

Đọc Thêm »

Ngộ Không: Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 210)

Câu đố, câu đối Nền văn học dân gian Việt Nam có một hình thái văn chương, văn vẻ thật độc đáo, đó là: Câu đố. Nó xuất phát từ sự quan sát của con người, động vật, sự vật… hàng ngày. Những nghệ nhân vô danh thu lượm, sáng tạo rồi viết thành lời,

Đọc Thêm »

Ngộ Không Phí Ngọc Hùng: Phí gia trang

Bóng ngả chiều xưa – Tranh: Thanh Châu   Năm 54 vào Nam, trong “thế vì khai sinh” ghi tôi sinh ở Thượng Tầm, Thái Bình. Vậy thôi, chấm hết. Phải đợi 60 năm sau, nhận được cái thư rách giời rơi xuống… Kính gửi anh Hùng: Đây là ảnh em chụp với cụ Rung

Đọc Thêm »

Ngộ Không: Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 209)

  Chữ nghĩa làng văn Nhà văn giỏi là người biết quan sát và kể chuyện, hé lộ những điểm thắt nút, nhưng chi tiết tinh tế, gợi mở cho những gì sắp xảy ra. Người kể chuyện không nên có giọng điệu giảng giải. Anh ta phải biết tôn trọng sự thông minh của

Đọc Thêm »